Các chương
-
May mắn thay, tình trạng cánh tay không nghiêm trọng như vẻ ngoài sưng tấy. Đúng là phong cách của tôi, hễ đau một chút là luôn làm quá lên. Chấn thương dây chằng này chỉ khoảng hai tuần là khỏi, nhưng bác sĩ bảo phải cẩn thận mới mau lành nên bắt đeo thêm nẹp bảo vệ, kể ra cũng hơi đáng tiếc. Thấy tôi đeo nẹp bước ra, Lee Tae-seon thoáng lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng rồi anh ta quay đi không nói một…-
40,4 N • Ongoing
-
-
Lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Không thể nào nói với người đàn ông rằng cậu còn sợ sự trả thù của Sang-cheol hơn. “…Cái đó…” “Tưởng là đứa trẻ ngoan ngoãn, hóa ra không phải.” Người đàn ông nhổ ra một câu. Đồng thời, trái tim như bị đập tan tành. Trước khi Amin hoảng sợ kịp biện minh, bản án tàn nhẫn đã được tuyên. “Giờ nhóc cũng nên bắt đầu xuống dưới…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Dù cảm thấy hơi khó chịu trong lòng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì lời ông ta nói cũng chẳng sai. Dù sao thì cũng đạt được mục đích rồi, thế là tốt chứ sao. Trẻ con tầm tuổi đó ngủ một giấc dậy là quên sạch sành sanh chuyện ngày hôm qua ngay ấy mà. Huống hồ đối với chúng, 1 năm quả là một khoảng thời gian dài đằng đẵng. Đủ để thằng bé quên sạch bách chuyện hôm nay, cũng như quên luôn…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Cheong-ra lờ mờ đoán được việc lấy cớ bị linh thú tấn công gây thiệt hại để đến đây là một lời nói dối, nhưng ngay cả khi xác nhận được sự thật đó, y vẫn không thể đoán ra mục đích thực sự của hắn là gì. Bạch Ngọc Thương Đoàn là một trong những thương đoàn giàu có bậc nhất Trung Nguyên. Đáng lẽ một người chủ thương đoàn như hắn phải bận rộn trăm công nghìn việc, thế mà…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Cái… cái quái gì kia…! Vừa nhìn qua cũng biết đó không phải loài thú bình thường mà là một con yêu quái, bởi dáng vẻ của nó khác thường đến mức chẳng giống sinh vật nào tôi từng thấy. Nhưng rốt cuộc nó là giống gì thì tôi hoàn toàn không đoán nổi. Tôi hít mạnh một hơi, mắt mở trừng trừng. Lần đầu tiên trong đời tôi hiểu ra rằng khi người ta quá hoảng sợ thì sẽ không thốt nổi thành…-
36,8 N • Ongoing
-
-
Rụt bàn tay đang nóng bừng lại, Ho-yeon kiễng chân lên, vội vã thì thầm với Mu-gyeong: “Chỉ cần lấy bốn lượng là được rồi. Ngươi làm thế này không phải là đang giúp ta đâu.” “Ngươi thiếu chút tiền mọn đó đến vậy sao?” Câu nói của gã dường như còn ẩn chứa vế sau: Chẳng lẽ đường đường là con trai Cung chủ mà lại thế? “Thì... chủ nhân của bộ quần áo có thể thay đổi bất…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Phải mất hai mươi mốt năm tôi mới lĩnh hội trọn vẹn thức thứ nhất của Đại Ngã Kiếm. Quá trình tu luyện chiêu thức ấy đặc biệt kéo dài. Bởi lẽ bản thân Đại Ngã Kiếm vốn dĩ đã vô cùng tối nghĩa, thành thử ở giai đoạn đầu tu luyện, tôi rất khó để nắm bắt được cốt lõi. May mắn thay, một khi đã khai thông được bế tắc, những chiêu thức về sau lại trở nên tương đối dễ dàng…-
34,1 N • Ongoing
-
-
Tính đến ngày đã hẹn, thời gian còn lại là một tuần rưỡi. Cuộc sống hằng ngày của tôi đơn điệu đến mức đáng sợ. Vào những lúc Seo Hae-young không có mặt, tôi gặp Hyun-woo và lên giường với anh ấy. Tôi ăn từng chút một, nằm lỳ trên giường, rồi lặng lẽ nhét dần đồ đạc vào chiếc vali đã giấu kỹ. Và đúng vào khung giờ Seo Hae-young quay về, tôi uống rượu. Seo Hae-young ở đây còn…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Nếu là một người không rõ nội tình nhìn vào, chắc chắn họ sẽ mắng chửi đây là một đứa cháu gái trơ trẽn và láo toét. Thực tế thì, độ láo toét của Ji-yeon cũng thuộc dạng khác người. Ngay cả vào thời điểm Yoon Si-ron đang làm ăn vô cùng phát đạt với tư cách là một diễn viên và trở thành trụ cột nuôi sống cả một công ty giải trí quèn, Ji-yeon cũng chưa từng một lần cố gắng tỏ ra lấy…-
35,4 N • Ongoing
-
-
“Dạ?” “Thành tích của tôi có phản ánh vào đánh giá công việc của công chức không?” Tất nhiên, người đề xuất việc quay video quảng cáo để tự đánh giá năng lực chính là Trưởng nhóm Hong. “Thành tích của ngài sẽ được tính cho Yoo-shin.” Trưởng nhóm Hong viện cớ với đôi mắt mở to, hành động như thể đang phân phát cháo cho những con chó đói, và gã dùng một chiếc khăn tay lau mồ…-
54,4 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 89 90 91 … 102 Tiếp