Các chương
-
".....!" Tiếng động phát ra từ cửa hang khiến Tae-ha giật bắn mình, y ngoắt đầu lại. Đập vào mắt y là Do-yul trong bộ dạng tơi tả như thể vừa trèo lên từ vách núi, hai cùi chỏ đang tì lên cửa hang. Cảnh tượng chấn động ấy khiến Tae-ha chỉ biết há hốc mồm, chẳng thốt nên lời. Y trừng mắt nhìn Do-yul trân trối, khi ánh mắt chạm nhau, tôi liền đưa tay ra với ánh mắt như muốn nói nhìn thấy…-
36,8 N • Ongoing
-
-
Thế nhưng, trong khắp gian phòng chờ của các nghệ nhân, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của Ho-yeon. Nhìn vào việc ngay cả chiếc ô giấy dầu y vẫn thường mang theo bên mình cũng không còn ở đó, có vẻ như ngay khi kết thúc công việc, y đã rời khỏi kỹ lâu một cách dứt khoát như một nhát kiếm. Tên hộ vệ của kỹ lâu đã truyền âm cho kỹ nữ báo rằng Ho-yeon đã rời đi từ sớm. Nhận được tin,…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
"Hưm, ức...! Á...!" Đôi bàn chân đang cố đẩy hắn ra chợt co quắp lại, run rẩy bần bật. Từ đỉnh phân thân đang đỏ bừng, giật phập phồng của tôi, một luồng chất lỏng ấm nóng tuôn ra thành dòng. Tầm nhìn của tôi tối sầm lại rồi đột nhiên loang lổ những vệt trắng xóa. "A, a! Ha...!" Hơi thở tôi nghẹn lại, chất lỏng loãng đọng trên vùng bụng lõm xuống của tôi nhỏ từng giọt xuống…-
211,8 N • Ongoing
-
-
“Anh có đoán được ý đồ của hệ thống là gì không, Gyu-ha-ssi?” “Câu hỏi của cậu ám chỉ hệ thống có tri giác sao. Nhưng tại sao cậu lại đột ngột hỏi vậy?” “Chà, tôi chỉ không hiểu tại sao nó lại gượng ép một ý tưởng nực cười như vậy—rằng dơi cũng là chuột—rồi ghép đôi một thợ săn vĩ đại như Gyu-ha-ssi với một kẻ như tôi, một người thức tỉnh tầm…-
54,4 N • Ongoing
-
-
Dinh thự rộng lớn này là một nơi lâu đời, được kế thừa qua nhiều thế hệ. Nhờ vậy, có khá nhiều phần quan trọng cần được chăm chút tỉ mỉ. Ngoại trừ vị quản gia cũ đã từ chức khi cha mẹ anh ta qua đời, ông ta là người làm việc lâu nhất ở đây. Bởi ông ta là người được vị quản gia cũ chọn làm người kế nhiệm. Trên hết, lý do lớn nhất là Lyle chẳng mấy mặn mà với cái dinh thự…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Quỹ Nghệ thuật Văn hóa VC. Tháng 6 năm 20XX, vì sự phát triển của văn hóa nghệ thuật Hàn Quốc, quỹ đã được thành lập. Với mục đích nâng cao khả năng hưởng thụ văn hóa của người dân, một trung tâm nghệ thuật phức hợp quy mô 10.000 chỗ ngồi đã được xây dựng. Quỹ sở hữu các đoàn múa ballet, dàn hợp xướng, đoàn kịch Changgeuk và dàn nhạc giao hưởng chuyên nghiệp làm các đơn vị trực…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Trong suốt 40 phút của vở kịch, Kang Tae-eon hoàn toàn tập trung vào sân khấu. Khi Giselle phát điên nhảy múa cuồng loạn, khi cô quằn quại trong nỗi đau tột cùng, thứ mà Kang Tae-eon nhớ đến lại chính là tôi. Đó là hình ảnh khuôn mặt trắng trẻo, nhợt nhạt của tôi nhăn nhúm lại trong đau đớn. Lần đầu tiên bị cậu ta chà đạp, dù khóc lóc đau đớn nhưng thay vì la hét, khuôn mặt đẫm nước mắt của…-
165,0 N • Ongoing
-
-
"Ở đây chơi một ván mười nghìn won à?" "Vâng ạ. Đôi khi có thỏa thuận cao hơn, nhưng chúng tôi không bao giờ chơi dưới mức mười nghìn won đâu." Tại Phòng 3. Hắn, kẻ vừa ép tôi phải ngồi ngay sát bên cạnh mình, đang cất lời hỏi dì Jeong-seok về các quy tắc chơi bài ở đây. "Còn quy tắc gì nữa không?" "Dạ không còn gì đặc biệt cả ạ. Cũng giống như mọi sòng bạc khác thôi ạ." "Cách thức…-
237,1 N • Ongoing
-
-
Tóc tôi bị giật mạnh, nước bọt từ miệng tôi chảy dài ra khỏi môi sau khi nhả bộ phận sinh dục của anh ta ra. Dòng nước bọt dài rơi xuống bộ phận đã cương cứng. Bộ phận ấy ướt nhẹp vì nước bọt, Tae-kyum vuốt nó lên xuống trước mặt tôi, rồi khẽ thì thầm: "Bao cao su." Tôi với ánh mắt mờ đục, chỉ về phía ngăn kéo. Ngay lập tức, Tae-kyum với tay vào ngăn kéo, lục lọi và lấy ra một…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Các phi tần đưa mắt đảo qua lại giữa Long Hoa Quý phi và Xương tần với đủ mọi suy tư phức tạp ngổn ngang. Đặc biệt là An phi và Địch phi, hai người lấy quạt che nửa mặt, híp mắt soi xét từng cử chỉ của Xương tần. Hàng chân mày thanh tú của Địch phi khẽ cau lại. Nàng ta đưa mắt nhìn An phi đang ngồi đối diện. Dường như An phi cũng chung suy nghĩ, nàng ta khẽ gật đầu đáp lại ánh mắt…-
131,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 78 79 80 … 102 Tiếp