Các chương
-
Khi bàn tay Ho-yeon chạm vào cánh tay mình, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng Mu-gyeong. Cảm giác kỳ lạ len lỏi khi y vô tư vuốt ve hắn, tựa hồ như một phần ký ức xa xăm vừa chợt lóe lên rồi vụt tắt. Tuy nhiên, mỗi lần da thịt Ho-yeon chạm vào, phản ứng sinh lý của cơ thể là điều hoàn toàn tự nhiên. Cheon Mu-gyeong dễ dàng gạt bỏ sự khó hiểu đang quẩn quanh trong đầu. "Nếu là vậy…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Bỏ đi, dù sao với cái bộ não bé nhỏ của mình thì nghĩ đến đây là quá sức rồi. Chắc chẳng có gì to tát đâu. Đúng 3 phút sau khi nhắm mắt chìm vào giấc ngủ. 'Ý tớ là cũng chẳng có gì đáng nể phục cả. Lũ đó chỉ là một đám dị hợm lúc nào cũng phun Pheromone vương vãi khắp nơi thôi.' “Á á á!” Ký ức bất chợt xẹt qua đầu như một tia chớp khiến Bliss bật dậy hét toáng lên. Đúng…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Nhớ lại khoảnh khắc đó, nàng bất giác nghĩ đến truyền thuyết ngàn năm được truyền tụng ở Lý Hoa. Hoàng tộc Lý Hoa mang trong mình dòng máu Hoàng long, là rường cột của đất nước, là hiện thân sống của Hoàng long. Tương truyền rằng, vì quá đỗi yêu thương mảnh đất này, Hoàng long đã mượn thân xác của hoàng tộc để dõi theo, che chở cho chúng sinh. Khoảnh khắc thân thể của bậc vương giả…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Gương mặt San-wol và San-san trong nháy mắt đỏ bừng như bị lửa đốt. Quả thực, đây không phải chuyện có thể đem ra nói huỵch tẹt giữa thanh thiên bạch nhật nơi hoàng thất, nhất là khi còn có muội muội của đương sự ngồi ngay bên cạnh. Đám nội quan và cung nữ đang hầu hạ gần đó cũng bàng hoàng không kém, chẳng dám lộ biểu cảm gì, chỉ biết lẳng lặng cúi đầu thấp hơn nữa. Hoàng đế…-
318,4 N • Completed
-
-
“Về rồi đấy à.” Hae-jin yếu ớt quay đầu, bắt gặp Lyle. Vô tình biết lịch trình của anh ta, Hae-jin thoáng ngạc nhiên. Lẽ ra bây giờ anh ta không thể nhàn nhã ở dinh thự thế này. Nhưng quan hệ của họ cũng chẳng phải kiểu để cậu có thể hỏi han. Như chính Lyle từng tuyên bố trước mặt tất cả người hầu. Thế nên Hae-jin chỉ lặng lẽ nhìn anh ta, gương mặt vô cảm. “...” Kết thúc…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Ho-yeon căng tai hết cỡ, cố gắng phán đoán tình hình qua âm thanh. May thay, không có tiếng bước chân nào tiến lại gần. Nhưng làm thế nào mà Cheon Mu-gyeong lại trở thành hộ vệ được? Mặt nạ da người thì có thể giải thích được, nhưng vóc dáng hoàn toàn khác biệt. Ho-yeon tỉnh giấc không phải vì nóng, mà vì cơ thể y tự động phản ứng với dương khí khổng lồ tỏa ra từ Cheon Mu-gyeong. Sống…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Nếu tình trạng nghiêm trọng đến mức đó thì chắc chắn mọi người đều đã biết rồi. Việc Penelope không biết chứng tỏ vị quản gia già vẫn chưa đi đến bước đó. 'Chuyện này không thể giấu giếm được đâu. Tốt nhất là nên công khai tình trạng mất ngủ trầm trọng của ngài Bá tước và để ngài ấy tiếp nhận điều trị tích cực đi ạ.' 'Đương nhiên là tôi đã khuyên ngài ấy không biết…-
183,3 N • Ongoing
-
-
"Không..., ta không sao. Không cần đưa bọn trẻ đến đâu." Cung chủ không phải người nói suông, nên chắc chắn bọn trẻ ở Âm Biệt Đường vẫn ổn. Nếu vì lòng tham của mình mà đưa chúng đến đây, e rằng chỉ làm khổ chúng thêm thôi. Và đúng như lời Mu-gyeong, chẳng có gì đảm bảo lũ trẻ Băng Cung có thể sống sót yên ổn ở Ma Giáo. Lúc này Ho-yeon mới thấy ngượng ngùng khi cứ nằm mãi trong…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Đã lâu rồi Cheong-ra mới được chiêm ngưỡng một võ giả tuấn tú như Dang Ran-yeong. Nhìn kỹ, răng hắn trắng và đều tăm tắp, móng tay cũng được cắt tỉa gọn gàng. Cảm thấy thỏa mãn trong lòng, Cheong-ra thản nhiên đưa mắt nhìn Dang Ran-yeong từ trên xuống dưới, từ gương mặt đến phục sức, rồi uống cạn chén rượu và đáp. "Đường thiếu gia sinh ra đã có tính cách đó rồi sao?" Y rót đầy…-
277,9 N • Ongoing
-
-
“Thưa, thưa chủ nhân…!” Quản gia vừa nãy đã lui ra, giờ đây đập cửa rồi xông vào, chẳng thèm chờ đợi tiếng đáp lại. Khoảnh khắc ấy, cơ thể Lyle di chuyển theo một hướng mà chính anh ta cũng không thể hiểu nổi. Hae-jin bịt mắt nên không thấy, nhưng Lyle đã phản xạ nhanh chóng, đứng chắn ngay trước mặt, che đi thân thể trần truồng của cậu. “Tôi, có tin gấp…” Vừa nhận ra hành…-
111,1 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 75 76 77 … 102 Tiếp