Các chương
-
Gã đàn ông to con nhất bọn giật lấy gói thuốc trên tay Han-wol rồi vò nhàu nát. Phải vất vả lắm mới giấu được Thượng cung họ Jo mang ra ngoài, thế mà giờ lại sắp mất toi giữa đường phố thế này. Vừa nghe thấy câu "không thể thả dễ dàng", Han-wol sợ hãi tột độ, vội vàng cắm đầu cắm cổ nhặt nhạnh đống thuốc rơi vãi trên đất. Nhưng gã to con nọ đã giẫm mạnh gót giày lên bàn tay…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Giờ thì đến tổ ấm cũng bị xâm phạm. Tôi không còn sức lực cũng chẳng có ý chí để đuổi họ đi nữa. Rồi tôi chợt nảy ra một suy nghĩ. Chỉ cần chuyển nhà là được. Đến một nơi không ai biết, một nơi không ai có thể tìm tới. Tôi lôi cuốn sổ kế toán và chiếc hộp ra rồi chất từng thứ quan trọng lên trên bàn. Tôi sắp xếp mọi thứ để có thể bất cứ lúc nào cũng vơ vội cho vào túi và…-
211,8 N • Ongoing
-
-
“...” Hơi bất ngờ, nhưng trái với tâm trạng, Hae-jin chậm rãi ngồi dậy. Trong đầu cậu bỗng hiện về cảnh quản gia gõ cửa giữa trưa hôm ấy. Những tin tức ùa đến sau tiếng gõ cửa, cứ thế nối tiếp nhau, khiến đầu óc cậu trống rỗng. Tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này vẫn lịch sự như cũ. Hae-jin lúc ấy mới sực tỉnh, lê bước ra cửa. Chẳng có ai tìm cậu cả. Thời gian thuê còn những…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Không thể nào nói với người đàn ông rằng cậu còn sợ sự trả thù của Sang-cheol hơn. “…Cái đó…” “Tưởng là đứa trẻ ngoan ngoãn, hóa ra không phải.” Người đàn ông nhổ ra một câu. Đồng thời, trái tim như bị đập tan tành. Trước khi Amin hoảng sợ kịp biện minh, bản án tàn nhẫn đã được tuyên. “Giờ nhóc cũng nên bắt đầu xuống dưới…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Bác sĩ mỉm cười hiền lành quay sang nhìn giám đốc. Ánh mắt đẫm lệ của Amin cũng hướng về phía anh ta. Nhưng ánh mắt của giám đốc vẫn lạnh lùng. Im lặng đứng phía sau, anh ta bước lên một bước, nắm lấy cổ tay Amin kéo mạnh. Amin đang nắm chặt tay bác sĩ, bị kéo ra như một con rối không có sức lực. “Vậy... tôi xin phép ạ.” “Vâng, thưa bác sĩ. Thực sự, thực sự cảm ơn bác sĩ rất…-
97,0 N • Ongoing
-
-
“......!” Hơi thở ngừng lại. Toàn bộ dây thần kinh trong cơ thể đều dồn vào đôi môi. Nơi tiếp xúc với anh ta nóng rực như bị lửa đốt. Đồng thời, cánh tay như thanh sắt dày kéo mạnh eo Amin vào. Đôi chân mềm nhũn của Amin chao đảo trong chốc lát nhưng ngay sau đó đã bị kẹp chặt không kẽ hở trong vòng tay anh ta. Không, nói là không thể nhúc nhích có lẽ chính xác hơn. Cậu như một con ếch bị…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Chuyện tôi bị thương ở tay đúng là do Lee Tae-seon đẩy ngã. Nhưng Lee Tae-seon cũng có lý do bất khả kháng, nên đó không phải là lỗi của anh ta. Anh ta tìm đến Giáo sư Jang và đưa tôi đến Bệnh viện Đại học Inhyun, giống như mỗi khi tôi bị ốm lúc ở cạnh anh ta trước đây. Vì anh ta biết bác sĩ chủ trị lâu năm của tôi và Yoon In-ha chính là vị giáo sư đó. Nghe nói dạo trước giáo sư bị ngất…-
40,4 N • Ongoing
-
-
Những bộ giáp sắt hiệp sĩ có kích cỡ và hình dáng y hệt nhau, dù thừa biết bên trong chỉ là khoảng không trống rỗng, nhưng trông chúng cứ như thể sắp sửa sống dậy và cử động đến nơi. Nỗi sợ hãi lỡ đâu chúng ngoảnh đầu lại phát hiện ra Bliss, rồi lập tức lao đến tóm gọn lấy gáy cậu khiến toàn thân cậu nhóc run lên bần bật. Nhanh lên, nhanh lên nào. Đứng chết trân một lúc, Bliss…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Vũ Ninh đường, chính điện nội xá của Minh vương phủ, có treo một bức hoành phi được viết bởi ngòi bút của tiên sinh Yang Mo-yeon - người được mệnh danh là thi hào xuất chúng nhất đương thời. Bức hoành phi với những nét chữ thanh thoát, uyển chuyển lặng lẽ cúi nhìn nam nhân vóc dáng cao lớn đang sải bước lên thềm. Nam nhân khoác trên mình bộ tiện phục màu xanh đen thẫm, đôi môi mím chặt.…-
159,9 N • Ongoing
-
-
"Dưa Hami sao?" Hoàng đế vòng tay ôm eo San-san từ phía sau, vừa đặt một nụ hôn ướt át lên má y vừa hỏi. San-san cúi gằm mặt xuống đất với vẻ chực khóc. Bàn tay Hoàng đế đang mân mê đùi non khiến y không còn sức lực đâu mà trả lời. Thấy vậy, San-wol đang ngồi đối diện đành lên tiếng thay ca ca. "Dạ vâng. Hôm nay thần thiếp đã làm quả thiên từ dưa Hami băm nhỏ ạ." "Được. Nàng đã…-
318,4 N • Completed
-
- Trước 1 … 74 75 76 … 102 Tiếp