Các chương
-
Sâu bên trong khu Lý Tả, phần lớn nhà cửa đều thấp bé lụp xụp và tồi tàn, một số nơi thậm chí chỉ còn trơ lại vài mảng tường đổ nát hoang tàn. Những mảng vữa tường bong tróc chất đống làm cho con đường vốn dĩ đã chật hẹp lại càng thêm bẩn thỉu nhếch nhác. Khói bếp mù mịt xám xịt bay lơ lửng trên đỉnh đầu tạo cảm giác vô cùng ngột ngạt và bức bối. Đường đi về phía Nam…-
45,1 N • Ongoing
-
-
Độ khoảng giữa trưa, Tô Cẩn Lương đã quay lại nhà họ Lâm để hỏi han cặn kẽ về trận bạo bệnh của Lâm mẫu vào năm năm trước. Vừa lúc đó, Lâm phụ cũng xách túi gạo cùng một xâu thịt trở về nhà. Sau khi Lâm mẫu lên tiếng giới thiệu, bọn họ bèn bắt đầu tán gẫu mấy chuyện chuyện nhà cửa thường ngày. Ban đầu Lâm phụ vẫn còn vô cùng cảnh giác, nhưng thấy hành xử của Tô Cẩn…-
45,1 N • Ongoing
-
-
Bên trong gian phòng trọ tại Thanh Châu nơi Tô Cẩn Lương vừa nghỉ tạm một đêm, lúc này đây đứng chật kín người. Cửa ra vào và cửa sổ đều mở toang, ánh nắng ấm áp rọi sáng rèm lụa trắng trơn. Phong Ngâm Uyên ngồi nghiêng trên mép giường, lật tung đống quần áo rách nát mà Tô Cẩn Lương thay ra để tìm chiếc túi gấm. Sau khi chắc chắn rằng đối phương đã mang theo món đồ đó, hắn mới vuốt…-
45,1 N • Ongoing
-
-
Mảnh ngọc bội Tư Nam này tuy không phải do danh gia tự tay điêu khắc, nhưng chất ngọc thì ngay cả người ngoài nghề cũng nhìn ra được là hàng thượng hạng. Vậy mà qua tay hệ thống, món đồ này chỉ được định giá đúng một điểm thảm thương, đây là điều mà Tô Cẩn Lương không tài nào ngờ tới. Hệ thống đưa ra lời giải thích như sau: 【Chỗ chúng ta định giá dựa trên mức độ quan trọng của…-
45,1 N • Ongoing
-
-
Tiếng gõ cửa vang lên ba tiếng. Tô Cẩn Lương cảnh giác bước tới sát cửa, chuẩn bị sẵn sàng hễ có bất kỳ động tĩnh khác thường nào liền lập tức thoát thân qua cửa sổ. Thế nhưng, có vẻ như đó chỉ là gã sai vặt của quán trọ đang đi gõ cửa từng phòng để hỏi xem khách có cần dùng trà sáng hay không. Tô Cẩn Lương thở phào một hơi, nuốt xuống vị tanh ngọt ngập trong khoang miệng, yêu…-
45,1 N • Ongoing
-
-
Tô Cẩn Lương chìm vào một giấc mộng. Trong mộng, y lại quay về bờ sông Vong Thủy. Hai quân giao chiến, binh lính dưới trướng y liên tiếp bại lui, cuối cùng chỉ còn lại đệ tử của Lăng Vân Tông nguyện ý đứng ra bảo vệ y ở chính giữa. Đột nhiên, từ phía đối diện hàng vạn mũi tên đồng loạt bắn tới, những người chắn trước mặt y lần lượt trúng tên ngã gục, mà y vì mất đi công lực…-
45,1 N • Ongoing
-
-
Bốn chân yêu sư vừa chạm đất, đã lập tức hướng Tô Cẩn Lương gầm lên điên cuồng. Sóng âm cuộn trào thổi tung vạt áo y, nhưng thân ảnh ấy vẫn sừng sững không dời nửa phân. Hai đầu yêu sư trước mặt hẳn là đã khai mở linh trí. Dù chưa thể hóa thành hình người, nhưng cậy vào ưu thế thể hình khổng lồ, tu vi của chúng hoàn toàn có thể sánh ngang tu sĩ Nguyên Anh kỳ. Tuy nói với cảnh…-
45,1 N • Ongoing
-
-
"Tải... xuống." Tô Cẩn Lương chật vật đưa ra lựa chọn. Y có một loại trực giác, nghe theo liền có thể tìm được cách phá giải thế cục. Tiếp đó, trước mắt bỗng lóe lên, ngay chính giữa tầm nhìn hiện ra một khung hình chữ nhật dài. "Ngươi đã làm gì mắt ta?" Tô Cẩn Lương giật mình, bắt đầu căng thẳng. 【Tiên tôn đừng sợ, ta đang ở trong não... phì, ở trong thức hải của ngài, không hề…-
45,1 N • Ongoing
-
-
Cát vàng mịt mù, sắc máu nhuộm đỏ cả chân trời. Bình minh hay hoàng hôn, sớm đã chẳng còn phân biệt rõ. Giữa hai quân đối địch, một bóng người đứng đơn độc, chậm rãi mở mắt. Dưới hàng mi dài mảnh, đôi đồng tử xám bạc nhạt nhòa, tầm mắt người nọ lướt qua bốn phía, trống rỗng vô hồn. Trước mắt tràn ngập khói lửa cùng kiếm ảnh, nhìn đồng môn lần lượt bị bắt sống, Tô…-
45,1 N • Ongoing
-
-
“Tại sao cậu lại sợ hãi chứ? Có chuyện gì vậy? Tôi đã nói là tôi chắc chắn sẽ đưa cậu ra khỏi hầm ngục này mà.” Hyeon Gyu-ha, người mà sự thờ ơ của anh chỉ một chốc trước đó đã biến mất như một ảo ảnh, trở nên bồn chồn và tóm lấy vai In Yoo-shin. “Vâng, tôi tin là anh sẽ đưa tôi đi an toàn.” “Vậy thì tốt rồi.” “Gyu-ha-ssi sẽ bị bỏ lại một mình trong hầm ngục.…-
54,4 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 6 7 8 … 13 Tiếp