Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 4 bìa
      bởi Ly Thiên Thế nhưng, gác lại mọi chuyện, mỗi khi hít thở, cảm nhận được sự sống vẫn đang tuôn chảy, trái tim Hee Bi-yeon lại đập rộn ràng, một niềm vui sướng khôn tả trào dâng trong lòng. Dù sao thì, chẳng phải y vẫn còn hy vọng có thể tự tay thay đổi cái tương lai bi thảm kia hay sao. '...Mình đã có được một cơ hội. Cho dù có phải chuyên tâm tu luyện võ học lại từ đầu, thì cũng tuyệt đối không…
    • Chương 5: Tiết 2: Geum-wi (Kim Ủy) bìa
      bởi Ly Thiên Trong suốt khoảng thời gian qua, Hee Bi-yeon đã trải qua những ngày tháng vô cùng bận rộn với việc chuyên tâm nghiên cứu và tu luyện võ học. Có biết bao nhiêu chuyện phải suy nghĩ, và cũng có cả một núi vấn đề cần phải sắp xếp lại. Góp phần vào sự bận rộn đó không thể không kể đến việc sư phụ Myeon-myeon (Miên Miên) chẳng bao giờ để y được yên thân. Chẳng biết có phải người đã nhận ra…
    • Chương 8 bìa
      bởi Ly Thiên Nhớ lại những gì Koi đã kể, mọi chuyện bỗng chốc trở nên logic lạ thường. Chẳng khó khăn gì để Cassian liên tưởng đến hình ảnh thằng bé đang thở phì phò, tức giận hậm hực với đám trẻ vào ngày hôm qua. Anh tiếp lời. “Đây là huân chương danh dự hả?” Bliss chỉ chau mày nhìn Cassian. Tưởng mình dùng từ hơi khó hiểu với trẻ con, Cassian giải thích thêm. “Anh nghe kể rồi. Hôm qua ở…
    • Chương 7 bìa
      bởi Ly Thiên “Trời đất ơi. Chắc hẳn cháu nó đã buồn lắm.” Giấu đi sự kinh ngạc và bày tỏ lòng thương cảm chân thành dành cho đứa trẻ, Công tước phu nhân xót xa nói. Thấy vậy, Koi vội vàng tiếp lời. “Không sao đâu phu nhân, giờ cháu ổn rồi ạ. Tối qua cháu được ăn thỏa thích món kem yêu thích nên đã ngủ rất ngon.” Mặc dù sáng nay có khóc nhè lại một trận. Nhớ lại chuyện lúc sáng, Koi…
    • Chương 6 bìa
      bởi Ly Thiên Đúng như dự đoán, tứ bề vắng lặng, hoàn toàn không cảm nhận được chút bóng dáng ai qua lại. Ngon rồi. Ngay lập tức, cậu nhóc tẩu thoát khỏi phòng, ba chân bốn cẳng chạy một mạch. Đích đến chính là quầy đồ ăn vặt đã được chuẩn bị sẵn các loại bánh kẹo. Bánh quy chíp sô-cô-la, kẹo caramel, thạch dẻo, kẹo mút, kem, bánh pudding… Vô vàn những món ăn vặt thi nhau bay lượn trong đầu…
    • Chương 5 bìa
      bởi Ly Thiên “Cái chức, Công tước ấy, là to đến cỡ nào vậy anh? Thật ra họ đâu có thực quyền gì đúng không? Ở Anh, Hoàng gia chỉ mang tính biểu tượng thôi mà.” Trước câu hỏi rụt rè của Koi, Ashley trả lời một cách hờ hững. “Cứ coi họ như họ hàng của Hoàng gia là được. Tuy không trực tiếp tham gia vào chính trị, nhưng gia tộc Strickland có sức ảnh hưởng khá lớn cả trong nước Anh lẫn trên…
    • Chương 4 bìa
      bởi Ly Thiên “Được rồi, hai đứa ra xe trước đi. Papa và Daddy sẽ đi tìm Bliss rồi ra sau.” “Vâng ạ~” Dõi theo bóng lưng Grayson đang sải những bước chân nhẹ tênh như nhảy múa sau tiếng đáp lời ngân nga như hát, Ashley lẩm bẩm. “Đừng nói là con lại lải nhải mấy lời xằng bậy với Bliss đấy nhé?” “Đừng có nhìn Grayson với ánh mắt thành kiến như vậy chứ, Ash.” Dù chỉ là một câu lẩm bẩm…
    • Chương 3 bìa
      bởi Ly Thiên Trước lời đề nghị dịu dàng, cậu nhóc lập tức bày tỏ mong muốn của mình. Thấy Koi mỉm cười gật đầu, Grayson như chỉ chờ có thế liền bước lên phía trước. “Con đi cùng em được chứ ạ? Không sao chứ, Bliss?” Nhìn nụ cười tươi rói trên gương mặt con trai, trước khi Ashley kịp mở lời, Koi đã vội đáp. “Ừ, hai đứa cùng đi đi. Có thấy đằng kia không?” Nhìn theo hướng tay Daddy…
    • Chương 2 bìa
      bởi Ly Thiên “Đâu, đâu?” “Gì thế? Mắt Bliss bị sao vậy?” “Oa, mắt Bee đỏ lừ rồi! Nhìn kìa, đỏ chót luôn? Quả dâu tây, quả dâu tây!” “Bị bọ đốt à?” “Đồ ngốc, chắc là bị ai đánh rồi. Bliss ngốc nghếch mà.” “Cái gì? Bliss, bị ai đánh hả? Là ai? Nói mau!” Từ phía sau đám em đang ồn ào la ó, người anh cả vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cậu út bèn lên tiếng. “Nếu thực sự…
    • Chương 1: Prologue bìa
      bởi Ly Thiên “Mày không phải người nhà Miller.” Trước lời nói kiên quyết của đứa trẻ kia, Bliss lập tức trừng hai mắt lên đầy dữ tợn. “Mày lảm nhảm cái gì thế, đồ ngu xuẩn này. Tao không phải người nhà Miller thì là gì?” Hướng về phía cậu bé to xác hơn mình rất nhiều, cậu chúi mặt tới như muốn lao vào ăn thua đủ. Thế nhưng, trái với việc sợ sệt, tên kia chỉ khịt mũi khinh khỉnh rồi…
    Ghi chú