Các chương
-
"Người ta mà nhìn thấy cái bản mặt đó, chắc lại tưởng ta định ăn tươi nuốt sống em không bằng." "A……, không phải đâu ạ." "Đương nhiên là không rồi. Ta làm gì có hứng thú với emi." Bật cười tự giễu, Yeo Jae-won ném lại một câu bỡn cợt rồi lùi xa. Chính hắn là kẻ tự động sán lại gần, rồi cũng chính hắn là kẻ nhanh chóng quay gót bước đi. A-nok ghét cay ghét đắng cái thái độ…-
159,9 N • Ongoing
-
-
“Vì trong nhà này có mỗi anh là ăn không ngồi rồi chứ sao. Mọi người đều bận đi làm, anh thất nghiệp thì ngủ tiếp đi chứ gọi làm cái quái gì.” Grayson im lặng một lúc. ―…Thế, có chuyện gì? Có vẻ như chẳng thể phản bác lại sự thật phũ phàng đó, Grayson thở dài, hỏi với giọng điệu uể oải. Bliss lại hít một hơi thật sâu rồi mới cất lời. “Em muốn gặp anh một…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Dang Ran-yeong ấn chặt bàn tay đang nắm chặt chuôi kiếm của Cheong-ra xuống, rồi ghé môi sát vào tai y mà thì thầm. Cheong-ra rùng mình như thể ghê tởm lắm và đáp lại. "Ta không hứng thú xem ba cái trò này..." "Nhìn kìa, hắn ta sung sướng đến mức xuất tinh ngay cả khi đang bị tát và cưỡng bức kìa." Dù biết là không nên, ánh mắt Cheong-ra vẫn vô thức hướng về phía hạ bộ của Neung…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Phải chăng ta đang mở mắt mà nằm mơ? Wi Ho-yeon buộc phải phủ nhận tất cả những gì mình vừa mắt thấy tai nghe. Mu Seong-pyeong, Han Hee-ryeong, Hữu Hộ pháp, Tả Hộ pháp, và còn bao nhiêu kẻ nữa đã lừa dối y trong lúc y không hay biết gì? Nhưng nếu Giáo chủ đã chủ tâm muốn lừa, thì liệu có thể trách tội bọn họ không? Dù vậy, y cứ ngỡ mình đã khá thân thiết với Han Hee-ryeong, giá như bà ấy…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Khát nước quá. Mình ngủ lúc nào nhỉ? Tỉnh dậy rồi, nhưng vẫn nằm im, thẫn thờ đếm thời gian trôi qua, Hae-jin cố nhớ lại. Lục tìm trong quá khứ, lúc nào cũng là một việc đau đớn. Lại cố ép mình ăn, và người hầu đã có những lời khen vô hại. Khoảnh khắc đó, tiếng gõ cửa vang lên. Rõ ràng cậu đã theo thói quen tự trấn an rằng mình ổn, nhưng cơn buồn nôn vẫn dâng trào. Suốt thời gian…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Chu Gi-oh, dường như muốn tìm kiếm một lời khẳng định chắc nịch, khẽ dụi dụi cái chóp mũi cao vút và rắn rỏi của hắn cọ xát vào khuôn mặt tôi hết chỗ này đến chỗ khác. Tôi khẽ nghiêng đầu sang một bên để né tránh, nhưng hắn vẫn cứ ngoan cố bám riết lấy và lặp đi lặp lại cái hành động kỳ quặc đó. "Cháu có dám chắc chắn không hả? Cháu không có ý định nói dối lừa gạt tao đấy…-
237,1 N • Ongoing
-
-
"Ta cũng luôn yêu thương và trân trọng Quý phi. Quý phi đã được ban cả phong hiệu 'Long Hoa', quyền uy sánh ngang Phó Hoàng hậu, vậy mà ngài còn cảm thấy thiếu thốn điều gì nữa?" "Thời gian. Thứ ta cảm thấy thiếu thốn và luyến tiếc chính là thời gian." "Ngài nói vậy là ý gì." "Bởi vì thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa." Hae-eon cho đến cuối cùng vẫn không thể hiểu được ý nghĩa…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Tôi đã nằm mơ. Phía bên kia ngọn đồi xa xa, có một bóng hình thân quen đang đứng đó. San-san vội vã chạy băng qua đồng cỏ xanh mướt, hướng về phía bóng hình ấy. Dù có ở xa đến mấy, y cũng có thể nhận ra ngay. Là muội, Wol-i phải không? Wol à! Wol à! San-san gào gọi tên muội muội đến khản cả cổ. Cuối cùng, khoảng cách cũng đủ gần để y nhìn rõ khuôn mặt ấy. Wol à, huynh nhớ muội…-
318,4 N • Completed
-
-
Xe lướt qua những con phố buổi tối đã chìm trong bóng tối hoàn toàn, Amin chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ. Dù là cảnh tượng vẫn thường vô tư lướt qua hàng ngày, nhưng khi ở vào hoàn cảnh không được tự do đi lại, nó bỗng trở nên đáng quý và thân thương hơn. Liệu có thể hỏi giám đốc bây giờ chúng ta đang đi đâu không? Chắc là quá hỗn xược rồi. Amin mím chặt môi, lén liếc nhìn bên cạnh. Cứ…-
97,0 N • Ongoing
-
-
"Ai nhìn vào chắc tưởng ta ăn tươi nuốt sống em không bằng." "A……, không phải đâu ạ." "Đương nhiên là không rồi. Ta đâu có ý định làm thế với em." Yeo Jae-won bật cười nhạt, có vẻ chua chát, như thể hắn vừa thốt ra một câu bông đùa vô duyên nhất trần đời. Chính hắn là người chủ động sải bước tới gần, nhưng rồi lại vội vã lùi ra xa như lúc bước tới, thật khiến y chán…-
159,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 43 44 45 … 102 Tiếp