Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 46 bìa
      bởi Chung Seiker "Cháu sẽ không bao giờ, tuyệt đối không bao giờ, ưm, cháu hứa là sẽ không bao giờ vứt bỏ chú đâu." "Tao cũng thế, ưm, tao cũng sẽ một lòng một dạ thủy chung với mày! Tao thề danh dự là sẽ đéo bao giờ phá vỡ cái lời thề đó!" Hắn nhổ toẹt một bãi nước bọt dài ngoằng lên cái thứ đang lắc lư đung đưa của tôi. Vừa duy trì cái nhịp độ đâm chọt nhấp nhô nông nông hời hợt, hắn vừa dùng…
    • Chương 46 bìa
      bởi Chung Seiker "...Chang đại nhân có vẻ cũng đang cùng chung suy nghĩ với Địch đại nhân. Hay là khanh thử gặp Địch đại nhân xem sao?" "Thần cũng đã nghĩ đến chuyện đó, ngặt nỗi Địch Manh-Hee đại nhân tính tình cương trực, ngay thẳng quá..." "Trẫm sẽ sắp xếp một buổi gặp mặt cho hai khanh." "Đa tạ ân điển của Bệ hạ. Bệ hạ vì thần mà hao tâm tổn trí thế này, thần thật không biết lấy gì đền…
    • Chương 46 bìa
      bởi Ly Thiên San-san nhìn Hoàng đế, thầm hối hận tại sao bấy lâu nay mình lại sợ hãi một gã đàn ông như thế này. Người ngoài nghe được có lẽ sẽ chê cười y ngốc nghếch, nhưng đối với San-san, cái chết là điều đáng sợ hơn tất thảy. Dẫu có bị mỉa mai là hèn nhát thì y cũng đành chịu. Y sợ phải chết trong sự bỏ rơi, sợ phải chết đói, và sợ cả việc bị đuổi ra khỏi nhà rồi chết bờ chết…
    • Chương 46 bìa
      bởi Chung Seiker Amin khó nhọc ngước đôi mắt đã bắt đầu ươn ướt lên nhìn anh ta. Giờ cậu có thể đọc được hơi nóng ẩn sau đôi mắt đen lạnh lẽo như rắn. Nhưng anh ta không cưỡng ép mở thân thể cậu. Dù giọng nói có vẻ ranh mãnh, Amin biết rõ lúc này anh ta đang trao cho mình quyền lựa chọn. Amin từ từ cúi mắt, cắn môi. Không sợ. Cậu đã biết rằng cảm giác căng tức vùng bụng dưới, lúc đầu chỉ thấy…
    • Chương 46 bìa
      bởi Chung Seiker Không lâu sau khi A-nok trở về từ Hoàng cung, Thượng cung họ Jo bị Kế hậu triệu tập và phải quay lại Giao Ảnh cung. Lần cuối cùng y nghe tin về mụ ta là mụ đã bị giáng chức, đày xuống làm tạp dịch ở Thư đáp phòng (phòng giặt giũ). A-nok chẳng bận tâm hay tốn thêm chút sự quan tâm nào cho một cung nhân quèn hết thời như mụ nữa. Nhờ những món quà và thư đáp lễ chu đáo của A-nok, phản ứng từ…
    • Chương 46 bìa
      bởi Ly Thiên “Larien, em còn chưa đi phỏng vấn nữa!” Không thể chịu đựng thêm sự lải nhải của chị gái, Bliss hét lên trong điện thoại. Đầu dây bên kia bỗng im bặt, một sự tĩnh lặng bao trùm. Giữa sự im lặng ngượng ngùng đến mức Bliss phải nhắm tịt mắt lại, Larien mới cất tiếng hỏi. ―Em nói thế là sao? Chưa đi phỏng vấn á? Chưa đi đã bị loại rồi à? Hay là có chuyện gì xảy ra? Giọng điệu…
    • Chương 46 bìa
      bởi Hoang Dã My Đối với Cheong-ra, người đang bị thương ở cổ, Yeo-jin đã mang đến một bát cháo dễ nuốt. Cheong-ra cẩn thận múc từng thìa cháo và nuốt xuống. Dù chỉ nuốt một lượng nhỏ, cơn đau vẫn trỗi dậy khiến y vô thức cau mày. Khi y định đặt thìa xuống, Yeo-jin lo lắng nói. "Ngài còn phải uống thuốc nữa, nên xin ngài cố gắng dùng ít nhất một nửa bát ạ." Cheong-ra cắn răng chịu đựng đau đớn và…
    • Chương 45: H+ bìa
      bởi Chung Seiker Dáng vẻ ngoan ngoãn, vừa vặn khẩu vị của anh như thế này thật đáng yêu, khiến anh phát ra những tiếng nhóp nhép mà quấn lấy lưỡi. Chụp, chụp... Âm thanh mút bẩn thỉu vang bên tai. Vừa mân mê vành tai và dái tai ngày càng đỏ ửng của đứa nhỏ, vừa dùng chiếc lưỡi cứng rắn cào mạnh lên vòm miệng. Nắm lấy chiếc xương chậu nhỏ xíu, cọ xát phần dưới một cách nhớp nháp, đôi chân mảnh khảnh…
    • bởi Chung Seiker Mu-gyeong cởi vạt áo lụa đang đắp chéo trên người Ho-yeon ra. Trên làn da không tì vết nổi bật lên một hạt nhỏ màu đỏ. Có lẽ vì lạnh nên nó dựng đứng lên như một hạt lựu rơi trên tuyết. Chăm chú nhìn hạt nhỏ đó một lúc, tay Mu-gyeong di chuyển xuống vùng rốn lõm sâu. Ngón tay hắn kéo quần xuống, để lộ hoàn toàn da thịt của Ho-yeon. Hắn ấn tay vào Khí Hải huyệt nằm dưới rốn. Mặc…
    • Chương 45 bìa
      bởi Chung Seiker “Tôi nghe nói cậu Bright đã bỏ bữa tối.” “...” Nghe tin từ dinh thự qua lời thư ký, Lyle sốt ruột đưa tay lên mặt. Sau cái hành động ngu ngốc tối qua, Hae-jin không ăn gì. Nghe nói từ sáng đến giờ cứ nằm trùm chăn, Lyle gần như phát điên. Anh chẳng nhớ nổi đã xoay sở thế nào để qua ngày ở công ty. Những ảo tưởng về quá khứ và sai lầm của bản thân đan xen, không ngừng khơi dậy sự tự…
    Ghi chú