Các chương
-
Sau mấy ngày, Lyle lại xuất hiện trước phòng cậu vào buổi sáng. Trước cả khi tiếng chuông reo, Hae-jin đã nhìn về phía cửa với một linh cảm kỳ lạ. Khoảnh khắc nghe tiếng chuông và đáp lại dường như trôi qua rất chậm. Khi cánh cửa mở ra, lạ thay, cậu cảm thấy như từng sợi lông trên da đều dựng đứng. Như thể nỗi bất an đã ập đến với cậu trước khi chìm vào giấc ngủ hôm qua giờ đã…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Seongsim Hall là một nhà hàng vô cùng bề thế sang trọng nằm chễm chệ ở ngay tầng trệt của một tòa nhà chọc trời cao tám tầng mang tên "Trung tâm Tổ chức Tiệc cưới Seongsim". Ngay khi vừa mới đặt chân xuống xe và ngước mắt nhìn lên cái bảng hiệu đèn neon sáng rực rỡ "Trung tâm Tổ chức Tiệc cưới Seongsim" treo chót vót trên tầng cao nhất, tôi đã phải lật đật giơ tay lên dụi dụi mắt liên hồi…-
237,1 N • Ongoing
-
-
Nghe Thượng thiện đại nhân hỏi vậy, Hae-eon im lặng một lúc, chăm chú nhìn vào khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông. Người nô tài này đã theo hầu ngài từ khi ngài còn rất nhỏ, lo lắng cho ngài còn hơn cả một người cha. Thế nhưng, so với lần đầu tiên ngài gặp, khuôn mặt ấy nay đã hằn sâu thêm biết bao nếp nhăn của thời gian và những nỗi nhọc nhằn. Bởi luôn đặt sự an nguy của Hae-eon lên…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Ảo thanh ấy đã trở nên quá đỗi quen thuộc. Hoàng đế gạt bàn tay đang che mặt ra, đập mạnh xuống bàn một cái "Rầm!". "Thứ tép riu nhà ngươi, ghét thì làm được cái quái gì chứ." Hắn rít qua kẽ răng, giọng điệu sặc mùi tích lịch đạn. Vốn dĩ thân thể y đã yếu ớt, tính tình lại hiền lành, nhút nhát, hắn cứ đinh ninh y chẳng dám nghĩ đến chuyện dại dột, ngờ đâu sự khinh suất ấy đã…-
318,4 N • Completed
-
-
"Song, lại đây với chú nào." Phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến kỳ quái giữa một A-nok cứng đờ như tượng đá và một đứa trẻ đang mấp máy môi, là một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên. Vừa nghe thấy tiếng gọi thân thương của người chú, Yeo Song lập tức quay ngoắt lại, ba chân bốn cẳng chạy ào tới vòng tay Yeo Jae-won. Yeo Jae-won tự nhiên khụy gối xuống đón lấy đứa trẻ, nhấc…-
159,9 N • Ongoing
-
-
“Trời đất ơi, trời đất ơi! Sao có thể thế này!” “Penelope, tuyệt quá! Thật không thể tin nổi? Bấy lâu nay bác trốn ở đâu vậy!” Không ngờ hai người lại ăn ý đến thế. Không ngờ lại tìm thấy một nửa tâm giao của đời mình ở đây. Trước câu hỏi của Bliss, Penelope cũng dùng một câu thoại trong phim để đáp lời. “Ta vẫn luôn ở đây chờ đợi nàng. Chỉ là nàng đến quá muộn mà…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Dang Ran-yeong nở một nụ cười nhã nhặn và cất lời. "Tất nhiên là con người sẽ mất mạng nếu nuốt phải một con Độc Giác Xà rồi..." Rin-rin, con rắn nãy giờ vẫn đang cọ đầu vào miệng Cheong-ra, trừng mắt nhìn Dang Ran-yeong như thể không bằng lòng. Rồi, nhanh như một con ong, nó vươn đầu tới và cắn phập vào mu bàn tay hắn vài nhát đầy hung hãn. Cheong-ra giật bắn mình, nhưng Dang Ran-yeong, kẻ…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Đôi mắt xám xanh của Ho-yeon mở to hết cỡ, không thể tin nổi vào những gì đang diễn ra. Dù đã xác nhận được người vừa cứu mình khỏi cú ngã ngựa là ai, nhưng cảm giác thực tại vẫn quá xa vời. Tim y đập loạn nhịp, mãi không chịu bình ổn. Không biết là do nỗi sợ hãi khi ngã ngựa hay vì người đã cứu mình mà tim đập mạnh đến thế. Ho-yeon cứ ngẩn ngơ nhìn Mu-gyeong, chỉ đến khi hơi thở…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Vị thư ký cũng tỏ vẻ ngạc nhiên khi vừa thốt ra điều đó, nên cũng chẳng giúp ích được gì. “...Chắc cậu ấy buồn chăng. Như ngài biết đấy, trong dinh thự cũng chẳng có nhiều thứ để làm.” “À.” Có vẻ lời anh ta nói đúng. Trong dinh thự cũng có đầy đủ TV và các thứ khác. Nhưng với tính cách của Hae-jin, có vẻ cậu không phải kiểu sẽ tìm đến những thứ đó. Vậy nên, có lẽ cậu đã…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Con dã thú ấy lao đến sầm sập sầm sập và kéo giật lôi tuột tôi vào một cái ôm siết chặt cứng ngắc nghiền nát. Cái mùi hương nam tính đặc trưng của Chu Gi-oh bủa vây bao trùm bủa vây lấy toàn bộ cơ thể tôi. Tôi cứ ngỡ là toàn bộ hệ thống xương cốt của mình sắp sửa gãy vụn vỡ vụn vỡ vụn ra thành từng mảnh đến nơi rồi. Hắn cứ ôm riết giữ rịt lấy tôi trong cái tư thế nghẹt thở…-
237,1 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 32 33 34 … 102 Tiếp