Các chương
-
"……Hà." Nơi trần giường Giá Tử(1), tiếng thở trầm thấp, đứt quãng tan đi đầy vô vọng. Trong sảo gian(2), đám thái y túc trực từ sớm đồng loạt quỳ rạp xuống sàn, ai nấy sắc mặt đều tái nhợt. Bởi lẽ, họ linh cảm được rằng giây phút hơi thở mỏng manh kia ngừng lại, cũng là lúc mạng sống của chính mình đi đến hồi kết. Nhưng dù có linh cảm được thì họ cũng chẳng thể làm gì…-
153,2 N • Ongoing
-
-
"Hộc... hộc." Trên con đường núi, một nam nhân mặc đạo phục rách rưới tả tơi đang liều mạng chạy. Nam nhân trông vừa chừng qua tuổi lục tuần ấy tên là Hee Bi-yeon (Hy Bị Liên). Mới cách đây không lâu, tại Thái Bạch Môn (Taebaekmun) nằm ở Tần Xuyên (Jincheon), y vẫn còn là một vị trưởng lão. Đồng thời, y cũng là một cao thủ tuổi xế chiều, đường hoàng ghi danh vào Tinh Thập Tam Tọa (Seong…-
12,0 N • Ongoing
-
-
Cát vàng mịt mù, sắc máu nhuộm đỏ cả chân trời. Bình minh hay hoàng hôn, sớm đã chẳng còn phân biệt rõ. Giữa hai quân đối địch, một bóng người đứng đơn độc, chậm rãi mở mắt. Dưới hàng mi dài mảnh, đôi đồng tử xám bạc nhạt nhòa, tầm mắt người nọ lướt qua bốn phía, trống rỗng vô hồn. Trước mắt tràn ngập khói lửa cùng kiếm ảnh, nhìn đồng môn lần lượt bị bắt sống, Tô…-
45,1 N • Ongoing
-
-
Khi ngọn gió chạng vạng thổi qua, đám tro tàn trắng xóa bay cuộn lên khoảng không vương sắc ráng chiều, rồi rơi rụng đầy hư ảo, vương vãi khắp chốn. Tầm nhìn vốn mờ mịt dần trở nên rõ ràng. Y đưa tay vuốt lọn tóc dài đang mơn trớn bên gò má. Khung cảnh thu trọn vào tầm mắt lúc này, chẳng hiểu sao lại giống hệt một đoạn ký ức xa xăm vốn đã cuộn mình say giấc từ bấy lâu nay. Rất…-
72,9 N • Ongoing
-
-
Cheong-ra bước đi trên con đường u tối, vắng vẻ dưới ánh trăng bàng bạc. Nơi đây là chốn giao thoa giữa khu ổ chuột và lãnh địa của tà phái, một cảnh tượng thường thấy ở những thành thị phồn hoa. Một người mang khí chất không hòa hợp với chốn này đang lang thang, thu hút ánh mắt từ bốn phương tám hướng. Nếu Cheong-ra chỉ là một thường dân tầm thường, e rằng y đã sớm bị cướp bóc…-
5,1 N • Ongoing
-
-
“Mày không phải người nhà Miller.” Trước lời nói kiên quyết của đứa trẻ kia, Bliss lập tức trừng hai mắt lên đầy dữ tợn. “Mày lảm nhảm cái gì thế, đồ ngu xuẩn này. Tao không phải người nhà Miller thì là gì?” Hướng về phía cậu bé to xác hơn mình rất nhiều, cậu chúi mặt tới như muốn lao vào ăn thua đủ. Thế nhưng, trái với việc sợ sệt, tên kia chỉ khịt mũi khinh khỉnh rồi…-
169,9 N • Ongoing
-
-
Cậu ta không có vẻ gì là tuýp người dã tâm. Trong mắt Song Woo-jae, Kang Tae-eon chỉ giống như một vị thiếu gia buồn chán qua ngày. Thế nhưng, Song Woo-jae lại bị cậu ta thu phục ngay tức khắc. Sau cuộc gặp gỡ đầu tiên tại khu vườn tĩnh mịch, Song Woo-jae đã tự nguyện trở thành tay chân thân tín, lập tức dấn thân vào gia tộc Taesan. Hay nói chính xác hơn, là dấn thân vì Kang Tae-eon. Dưới ánh nắng…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Bầu không khí của cuộc họp diễn ra khá suôn sẻ. Cứ tưởng vì đây coi như là cuộc họp cuối cùng nên phía quỹ sẽ kéo theo cả một đoàn luật sư hùng hậu để thị uy, ai ngờ họ lại đón tiếp Choi Hee-yeon với một đội ngũ khá tinh gọn. Nhìn thấy Trưởng ban đích thân tham gia vào quá trình sáp nhập và tự tay lo liệu mọi việc, có thể thấy họ đang đặt rất nhiều tâm huyết vào việc thâu tóm các…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Thời đi học của tôi tương đối suôn sẻ. Tôi không bị bắt nạt đặc biệt gì, cũng chẳng đến mức bị dồn ép vì thi cử mà đêm nào cũng chảy máu mũi. Trái lại, chuyện học hành lẫn con đường tiến thân đều khá thuận lợi. Đó là nhờ chút tài mọn tôi học được từ mẹ, người mở một học viện múa ở một thị trấn nhỏ. Nhờ vậy mà tôi nhận được vận may hiếm có: được đặc cách vào…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Năm 1911, tại biên giới phía Bắc của Đế quốc Áo, Hungary. “Karel, nhìn kìa.” Julian – chàng trai trẻ với mái tóc vàng óng gần như ánh bạc – chỉ tay về phía một chiếc bàn, giọng hiếm khi nào hứng khởi đến vậy. “Cậu ta trông đúng là nghèo kiết xác.” Tầng trệt của quán trọ nhỏ, đơn sơ nhưng đông nghịt khách, bàn nào cũng kín. Nhờ vậy mà Karel coi như không nghe thấy lời Julian, vin cớ…-
18,5 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 32 33 34 Tiếp