Các chương
-
Dù cảm thấy hơi khó chịu trong lòng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì lời ông ta nói cũng chẳng sai. Dù sao thì cũng đạt được mục đích rồi, thế là tốt chứ sao. Trẻ con tầm tuổi đó ngủ một giấc dậy là quên sạch sành sanh chuyện ngày hôm qua ngay ấy mà. Huống hồ đối với chúng, 1 năm quả là một khoảng thời gian dài đằng đẵng. Đủ để thằng bé quên sạch bách chuyện hôm nay, cũng như quên luôn…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Giao phó công việc cho các em xong xuôi, cậu cả sải những bước dài bế cậu út thẳng tiến vào phòng tắm. Ông quản gia hớt hải chạy theo sau, thấy vậy liền vội vã lên tiếng. “À, việc tắm rửa để chúng tôi….” “Không cần đâu.” Ông quản gia chưa kịp dứt lời đã bị Nathaniel ngắt ngang. Vừa nói, anh vừa liếc mắt ra sau, dặn dò thêm. “Việc tắm rửa cho Bliss để tôi lo, ông chỉ cần…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Lỡ bị gán mác fan cuồng thì phiền phức to. Bliss vội vàng huy động vài nơ-ron thần kinh ít ỏi còn lại để suy nghĩ. Khéo bà ấy lại nghĩ mình là kẻ bám đuôi (stalker) cũng nên. Nhưng nếu để lộ thân phận antifan thì còn thê thảm hơn. Tính sao bây giờ. Thời gian trôi qua trong sự im lặng kéo dài của Penelope khiến bầu không khí càng thêm phần ngột ngạt. Cuối cùng, không thể chịu đựng thêm sự căng…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Thế là thằng bé tự nhiên vòng tay ôm riết lấy cổ anh, rồi rúc cằm vào vai anh mà nũng nịu. Cũng không quên phát ra mấy tiếng rên rỉ nhỏ "Ưm, ưm". Một đứa trẻ lớn lên trong vòng tay yêu thương vô bờ bến. Mỗi lần nhìn Bliss, anh lại thấy thấm thía câu nói đó. Bản thân Cassian cũng lớn lên trong nhung lụa, chẳng thiếu thốn thứ gì. Bố mẹ anh hiếm hoi mới có được tình cảm mặn nồng đến…-
95,9 N • Ongoing
-
-
- …Mọi chuyện là như vậy đó. May mà sơ cứu kịp thời nên thằng bé không sao. Nhưng sau khi về lâu đài nghỉ ngơi thì đột nhiên lại xảy ra cơ sự này. Ashley im lặng một lúc lâu. Ông có cảm giác như Công tước đang cố tình bỏ qua rất nhiều chi tiết quan trọng, nhưng cũng thật khó để căn vặn thêm. Tuy nhiên, ông vẫn có thể lờ mờ đoán được tình hình. Hơn ai hết, ông hiểu rõ tính cách của…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Chẳng mấy chốc, hai má và cả khuôn mặt cậu nhóc đã đỏ gay gắt lên. Cassian vội vã cho cậu uống ngụm nước để kìm lại cơn khóc, nhờ vậy mà những giọt nước mắt cũng ngừng rơi, nhưng thay vào đó là những tiếng nức nở nấc lên từng hồi. Nhìn đứa trẻ vì khóc quá nhiều mà thở hồng hộc, không thể hô hấp bình thường, một cảm giác trống rỗng bỗng chốc xâm chiếm tâm trí anh. Mình đang…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Tiến đến chiếc xe đẩy thức ăn đặt trước vách ngăn nối với phòng khách, Bliss bê bát súp và thìa lên rồi rón rén đi về phía giường. “Đây, Cassian ăn đi anh.” Đặt bát súp cùng chiếc thìa lên giường với vẻ mặt đầy tự hào, Bliss ngước lên nhìn anh với ánh mắt đầy mong đợi. Ý đồ của cậu nhóc đã quá rõ ràng. Cassian im lặng nhìn bát súp được bưng đến trống không, chẳng có bàn ăn…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Anh bất giác nuốt khan. Nếu suy đoán của anh là đúng thì anh phải ra khỏi đây ngay lập tức. Sau đó phải ra lệnh cấm không cho bất kỳ ai lại gần căn phòng này, đồng thời bản thân anh cũng phải tắm rửa sạch sẽ để gột bỏ thứ mùi hương đang vương vấn trên người rồi mới tính đến các biện pháp xử lý tiếp theo. Tất nhiên, đó là trong trường hợp 'suy đoán' của anh là chính xác. Dù biết rõ…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Lập luận của Larien nghe chừng rất bùi tai, khiến Bliss lập tức bị thuyết phục. Ý kiến hay đấy. Một ý kiến thực sự tuyệt vời, nhưng mà…! “Hắn ta là Beta mà?” Bliss chỉ ra một lỗ hổng chí mạng. “Cassian Strickland là Beta đấy Larien. Hơn nữa em còn chưa có kỳ phát tình nữa. Chẳng khác nào một Beta cả. Cùng là đàn ông lại cùng là Beta, làm sao em quyến rũ hắn ta được?” Đúng là vẫn…-
95,9 N • Ongoing
-
-
“Được rồi, hai đứa ra xe trước đi. Papa và Daddy sẽ đi tìm Bliss rồi ra sau.” “Vâng ạ~” Dõi theo bóng lưng Grayson đang sải những bước chân nhẹ tênh như nhảy múa sau tiếng đáp lời ngân nga như hát, Ashley lẩm bẩm. “Đừng nói là con lại lải nhải mấy lời xằng bậy với Bliss đấy nhé?” “Đừng có nhìn Grayson với ánh mắt thành kiến như vậy chứ, Ash.” Dù chỉ là một câu lẩm bẩm…-
95,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 26 27 28 29 Tiếp