Các chương
-
San-san dụi dụi mắt, lồm cồm ngồi dậy. Nhìn về phía phát ra âm thanh, y thấy một bóng đen to lớn đang sừng sững trong bóng tối. Vốn quen sống trong cảnh tăm tối không có lấy một ngọn nến, San-san có khả năng nhìn trong bóng tối khá tốt. "……Ngài là ai?" San-san rụt rè hỏi cái bóng đen ấy. Bóng người đang ngồi trên chiếc ghế Thái sư đối diện giường từ từ đứng dậy. Càng tiến lại gần,…-
153,2 N • Ongoing
-
-
“Cảm ơn anh Cassian. Em sẽ giữ gìn nó cẩn thận.” Dù những lời nói đó hoàn toàn xuất phát từ tấm lòng, nhưng bấy nhiêu thôi vẫn chưa đủ để diễn tả hết sự biết ơn này. Tình cảm đong đầy trong lòng khiến nhịp thở của Bliss trở nên dồn dập. Một tay ôm chặt cuốn sổ vào lòng, Bliss bất ngờ chồm người tới, dí sát mặt vào Cassian đang cúi người về phía mình. Hả? Cảm giác mềm mại…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Rốt cuộc là không sao cái nỗi gì cơ chứ. Vừa buồn cười vừa cạn lời, nhưng nhìn bộ dạng hớn hở toàn thốt ra mấy câu lạc quẻ của Bliss, Cassian bỗng nảy sinh ý định muốn trêu chọc thằng bé. Anh giả vờ như không biết gì, hỏi. “Em định kết hôn với Papa hay sao? Sao nãy bảo anh giống Papa em cơ mà?” Để xem em còn cứng họng được bao lâu. Ngay lúc anh đang tò mò không biết cái thằng nhóc…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Đã vậy người bị lộ hàng là anh mà mẹ lại đi trách móc anh làm ô uế đôi mắt trẻ thơ, đối diện với những lời trách cứ đó, chút kiên nhẫn cuối cùng mà anh cố gắng níu giữ nãy giờ đã hoàn toàn cạn kiệt. Không thể nhịn thêm được nữa, Cassian xả ra một tràng tức giận, hai mắt trừng trừng đáng sợ nhìn mẹ mình. Ánh mắt đó khiến Công tước phu nhân giật mình hoảng hốt trong chốc lát,…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Những bộ giáp sắt hiệp sĩ có kích cỡ và hình dáng y hệt nhau, dù thừa biết bên trong chỉ là khoảng không trống rỗng, nhưng trông chúng cứ như thể sắp sửa sống dậy và cử động đến nơi. Nỗi sợ hãi lỡ đâu chúng ngoảnh đầu lại phát hiện ra Bliss, rồi lập tức lao đến tóm gọn lấy gáy cậu khiến toàn thân cậu nhóc run lên bần bật. Nhanh lên, nhanh lên nào. Đứng chết trân một lúc, Bliss…-
154,3 N • Ongoing
-
-
"Dưa Hami sao?" Hoàng đế vòng tay ôm eo San-san từ phía sau, vừa đặt một nụ hôn ướt át lên má y vừa hỏi. San-san cúi gằm mặt xuống đất với vẻ chực khóc. Bàn tay Hoàng đế đang mân mê đùi non khiến y không còn sức lực đâu mà trả lời. Thấy vậy, San-wol đang ngồi đối diện đành lên tiếng thay ca ca. "Dạ vâng. Hôm nay thần thiếp đã làm quả thiên từ dưa Hami băm nhỏ ạ." "Được. Nàng đã…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Bỏ đi, dù sao với cái bộ não bé nhỏ của mình thì nghĩ đến đây là quá sức rồi. Chắc chẳng có gì to tát đâu. Đúng 3 phút sau khi nhắm mắt chìm vào giấc ngủ. 'Ý tớ là cũng chẳng có gì đáng nể phục cả. Lũ đó chỉ là một đám dị hợm lúc nào cũng phun Pheromone vương vãi khắp nơi thôi.' “Á á á!” Ký ức bất chợt xẹt qua đầu như một tia chớp khiến Bliss bật dậy hét toáng lên. Đúng…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Nhớ lại khoảnh khắc đó, nàng bất giác nghĩ đến truyền thuyết ngàn năm được truyền tụng ở Lý Hoa. Hoàng tộc Lý Hoa mang trong mình dòng máu Hoàng long, là rường cột của đất nước, là hiện thân sống của Hoàng long. Tương truyền rằng, vì quá đỗi yêu thương mảnh đất này, Hoàng long đã mượn thân xác của hoàng tộc để dõi theo, che chở cho chúng sinh. Khoảnh khắc thân thể của bậc vương giả…-
77,3 N • Ongoing
-
-
Gương mặt San-wol và San-san trong nháy mắt đỏ bừng như bị lửa đốt. Quả thực, đây không phải chuyện có thể đem ra nói huỵch tẹt giữa thanh thiên bạch nhật nơi hoàng thất, nhất là khi còn có muội muội của đương sự ngồi ngay bên cạnh. Đám nội quan và cung nữ đang hầu hạ gần đó cũng bàng hoàng không kém, chẳng dám lộ biểu cảm gì, chỉ biết lẳng lặng cúi đầu thấp hơn nữa. Hoàng đế…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Nếu tình trạng nghiêm trọng đến mức đó thì chắc chắn mọi người đều đã biết rồi. Việc Penelope không biết chứng tỏ vị quản gia già vẫn chưa đi đến bước đó. 'Chuyện này không thể giấu giếm được đâu. Tốt nhất là nên công khai tình trạng mất ngủ trầm trọng của ngài Bá tước và để ngài ấy tiếp nhận điều trị tích cực đi ạ.' 'Đương nhiên là tôi đã khuyên ngài ấy không biết…-
154,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 25 26 27 … 32 Tiếp