Các chương
-
Đã vậy người bị lộ hàng là anh mà mẹ lại đi trách móc anh làm ô uế đôi mắt trẻ thơ, đối diện với những lời trách cứ đó, chút kiên nhẫn cuối cùng mà anh cố gắng níu giữ nãy giờ đã hoàn toàn cạn kiệt. Không thể nhịn thêm được nữa, Cassian xả ra một tràng tức giận, hai mắt trừng trừng đáng sợ nhìn mẹ mình. Ánh mắt đó khiến Công tước phu nhân giật mình hoảng hốt trong chốc lát,…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Những bộ giáp sắt hiệp sĩ có kích cỡ và hình dáng y hệt nhau, dù thừa biết bên trong chỉ là khoảng không trống rỗng, nhưng trông chúng cứ như thể sắp sửa sống dậy và cử động đến nơi. Nỗi sợ hãi lỡ đâu chúng ngoảnh đầu lại phát hiện ra Bliss, rồi lập tức lao đến tóm gọn lấy gáy cậu khiến toàn thân cậu nhóc run lên bần bật. Nhanh lên, nhanh lên nào. Đứng chết trân một lúc, Bliss…-
95,9 N • Ongoing
-
-
"Dưa Hami sao?" Hoàng đế vòng tay ôm eo San-san từ phía sau, vừa đặt một nụ hôn ướt át lên má y vừa hỏi. San-san cúi gằm mặt xuống đất với vẻ chực khóc. Bàn tay Hoàng đế đang mân mê đùi non khiến y không còn sức lực đâu mà trả lời. Thấy vậy, San-wol đang ngồi đối diện đành lên tiếng thay ca ca. "Dạ vâng. Hôm nay thần thiếp đã làm quả thiên từ dưa Hami băm nhỏ ạ." "Được. Nàng đã…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Bỏ đi, dù sao với cái bộ não bé nhỏ của mình thì nghĩ đến đây là quá sức rồi. Chắc chẳng có gì to tát đâu. Đúng 3 phút sau khi nhắm mắt chìm vào giấc ngủ. 'Ý tớ là cũng chẳng có gì đáng nể phục cả. Lũ đó chỉ là một đám dị hợm lúc nào cũng phun Pheromone vương vãi khắp nơi thôi.' “Á á á!” Ký ức bất chợt xẹt qua đầu như một tia chớp khiến Bliss bật dậy hét toáng lên. Đúng…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Nhớ lại khoảnh khắc đó, nàng bất giác nghĩ đến truyền thuyết ngàn năm được truyền tụng ở Lý Hoa. Hoàng tộc Lý Hoa mang trong mình dòng máu Hoàng long, là rường cột của đất nước, là hiện thân sống của Hoàng long. Tương truyền rằng, vì quá đỗi yêu thương mảnh đất này, Hoàng long đã mượn thân xác của hoàng tộc để dõi theo, che chở cho chúng sinh. Khoảnh khắc thân thể của bậc vương giả…-
77,3 N • Ongoing
-
-
Gương mặt San-wol và San-san trong nháy mắt đỏ bừng như bị lửa đốt. Quả thực, đây không phải chuyện có thể đem ra nói huỵch tẹt giữa thanh thiên bạch nhật nơi hoàng thất, nhất là khi còn có muội muội của đương sự ngồi ngay bên cạnh. Đám nội quan và cung nữ đang hầu hạ gần đó cũng bàng hoàng không kém, chẳng dám lộ biểu cảm gì, chỉ biết lẳng lặng cúi đầu thấp hơn nữa. Hoàng đế…-
153,2 N • Ongoing
-
-
“Đâu, đâu?” “Gì thế? Mắt Bliss bị sao vậy?” “Oa, mắt Bee đỏ lừ rồi! Nhìn kìa, đỏ chót luôn? Quả dâu tây, quả dâu tây!” “Bị bọ đốt à?” “Đồ ngốc, chắc là bị ai đánh rồi. Bliss ngốc nghếch mà.” “Cái gì? Bliss, bị ai đánh hả? Là ai? Nói mau!” Từ phía sau đám em đang ồn ào la ó, người anh cả vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cậu út bèn lên tiếng. “Nếu thực sự…-
95,9 N • Ongoing
-
-
“Mày không phải người nhà Miller.” Trước lời nói kiên quyết của đứa trẻ kia, Bliss lập tức trừng hai mắt lên đầy dữ tợn. “Mày lảm nhảm cái gì thế, đồ ngu xuẩn này. Tao không phải người nhà Miller thì là gì?” Hướng về phía cậu bé to xác hơn mình rất nhiều, cậu chúi mặt tới như muốn lao vào ăn thua đủ. Thế nhưng, trái với việc sợ sệt, tên kia chỉ khịt mũi khinh khỉnh rồi…-
95,9 N • Ongoing
-
-
"Nó ở đâu, ở đâu rồi……." Mặc kệ cái lạnh cắt da cắt thịt, San-san vẫn kiên trì lục tung tẩm điện Đông bối điện cũ của mình. Y nhớ rõ ràng đã cất nó ở đâu đó mà giờ chẳng tài nào nhớ nổi. Chịu đựng cái rét run người, y hì hục lục lọi suốt hơn một tuần trà. Cuối cùng, trong ngăn kéo cạnh chiếc ghế Thái sư, y cũng tìm thấy thứ mình cần. Đó là một chiếc cẩm nang nhỏ xíu,…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Bao nhiêu sức lực trong người Hae-eon tựa hồ bốc hơi cạn sạch. Sức nặng của đám lính canh đang đè nghiến lên thân thể y, sự yếu hèn của một vị Hoàng đế bù nhìn chẳng có thực quyền, sự hèn nhát không dám can ngăn dẫu biết mọi mưu đồ của Hoàng hậu, nỗi day dứt khôn nguôi vì đã đẩy bao sinh mạng vào chỗ chết oan uổng, tất cả những thứ đó trói chặt Hae-eon, khiến y chẳng thể nhúc nhích…-
77,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 24 25 26 … 29 Tiếp