Các chương
-
『Cứu tôi với.』 *** In Yoo-shin chớp chớp mắt. Trong một tình huống khẩn cấp, nụ cười nhếch mép không mấy phù hợp của Hyeon Gyu-ha thật đáng ngạc nhiên, nhưng hơn thế nữa…… “Anh vừa nói cái gì vậy?” “Gì cơ?” Thúc giục Gyu-ha ngừng tỏ ra đạo đức giả, In Yoo-shin ngước lên nhìn anh, người đang nhìn xuống cậu với một ánh mắt tử tế một cách tự nhiên. “Anh vừa gọi…-
54,4 N • Ongoing
-
-
Một cảnh tượng không hề xa lạ. Thế nhưng, đối với người mẹ dường như đang đứng ở một thế giới khác xa hơn khi ở cạnh Ko Yo-han, tôi thậm chí không thốt nổi một lời chào. Cho đến khi bà thu lại ánh mắt từ Ko Yo-han và ném cho tôi một cái nhìn như thể đang ban ơn, tôi vẫn không thể nói thêm lời nào. Câu nói đầu tiên mà mẹ ném cho tôi rốt cuộc cũng chỉ là một mảnh vụn của sự tử tế…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Gối đã ướt đẫm. Vô thức vuốt tóc, Lee Shin-woo cúi xuống nhìn bàn tay ướt sũng của mình với khuôn mặt nhợt nhạt. Cậu nuốt khan. Cảm thấy khát nước, cậu rời khỏi giường. Mở toang cửa sổ, gió ùa vào lấp đầy căn phòng. Đêm khuya vắng lặng không một tia sáng chạng vạng, chỉ có bóng tối dày đặc. Ngay tại chỗ vừa mở chai nước suối, cậu uống cạn một nửa. Đầu óc dường như cũng tỉnh…-
165,0 N • Ongoing
-
-
A-nok cắn chặt môi, lặng lẽ cất bước. Có lẽ vì đã quá ngọ nên ánh nắng chói chang cứ xối xả trút xuống đỉnh đầu đoàn người. Phía đằng xa, bức tường rào trải dài và cánh cổng chính uy nghi, bề thế của Minh vương phủ dần hiện ra trong tầm mắt. Giây phút này, y mới thực sự cảm nhận được sức nặng của việc mình đã được tái sinh. Y lại quay trở về chốn này thêm một lần…-
72,9 N • Ongoing
-
-
Sau đó, hắn hạ giọng thì thầm nhưng cố ý để Xương tần nghe được. "Chẳng phải Bệ hạ đã ngoan ngoãn nuốt trọn mọi thứ thần thiếp đút cho sao, thế nên suốt cả buổi sáng, môi của Bệ hạ..." "Đủ, đủ rồi!" Hoàng đế thét lên, khuôn mặt như sắp bật khóc đến nơi. Mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày, ngài lấy hai tay bịt chặt tai, vùng vẫy thoát khỏi vòng tay Quý phi. Khuôn mặt đỏ…-
77,3 N • Ongoing
-
-
"Tiện thiếp bái kiến bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế." "Được rồi. Nàng làm cái gì mà để ca ca nàng ốm liệt giường ra nông nỗi này mà không biết hả?" Bị Hoàng đế trút giận một cách vô cớ, San-wol vẫn không hề biến sắc, cung kính đáp lời. "Là do thần thiếp sơ suất, tội đáng muôn chết. Xin bệ hạ rộng lòng tha thứ. Nhưng ca ca của thần thiếp từ nhỏ vốn dĩ da dẻ…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Thật ra, lý do hai người cùng nhau sải bước trên hành lang thế này là vì Cassian sợ cậu nhóc lại xông bừa vào phòng mình lần nữa nên mới xung phong đích thân dẫn đường đưa Bliss về phòng. Căn phòng nằm cách phòng Cassian không xa, chỉ cách nhau một dãy hành lang trưng bày áo giáp, và đây cũng là căn phòng ngủ dành cho khách tốt nhất trong lâu đài. Chắc chắn là mẹ anh đã đặc biệt cất công chuẩn bị…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Anh có đoán được ý đồ của hệ thống là gì không, Gyu-ha-ssi?” “Câu hỏi của cậu ám chỉ hệ thống có tri giác sao. Nhưng tại sao cậu lại đột ngột hỏi vậy?” “Chà, tôi chỉ không hiểu tại sao nó lại gượng ép một ý tưởng nực cười như vậy—rằng dơi cũng là chuột—rồi ghép đôi một thợ săn vĩ đại như Gyu-ha-ssi với một kẻ như tôi, một người thức tỉnh tầm…-
54,4 N • Ongoing
-
-
Quỹ Nghệ thuật Văn hóa VC. Tháng 6 năm 20XX, vì sự phát triển của văn hóa nghệ thuật Hàn Quốc, quỹ đã được thành lập. Với mục đích nâng cao khả năng hưởng thụ văn hóa của người dân, một trung tâm nghệ thuật phức hợp quy mô 10.000 chỗ ngồi đã được xây dựng. Quỹ sở hữu các đoàn múa ballet, dàn hợp xướng, đoàn kịch Changgeuk và dàn nhạc giao hưởng chuyên nghiệp làm các đơn vị trực…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Trong suốt 40 phút của vở kịch, Kang Tae-eon hoàn toàn tập trung vào sân khấu. Khi Giselle phát điên nhảy múa cuồng loạn, khi cô quằn quại trong nỗi đau tột cùng, thứ mà Kang Tae-eon nhớ đến lại chính là tôi. Đó là hình ảnh khuôn mặt trắng trẻo, nhợt nhạt của tôi nhăn nhúm lại trong đau đớn. Lần đầu tiên bị cậu ta chà đạp, dù khóc lóc đau đớn nhưng thay vì la hét, khuôn mặt đẫm nước mắt của…-
165,0 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 24 25 26 … 32 Tiếp