Các chương
-
San-san đợi mãi, đợi mãi, sốt ruột ngước mắt lên nhìn, vừa vặn bắt gặp ánh mắt Hoàng đế đang nhìn y chằm chằm. Chính lúc đó, Hoàng đế bật ra một tiếng cười nhạt. "Ngươi là một yêm nhân, thì lấy vợ lấy con nỗi gì?" "Ơ? S-sao ngài lại biết ạ?" Có vẻ như y đã quên bẵng chuyện mình vừa tồng ngồng không mảnh vải che thân đêm qua. Nhưng dù có nhớ đi chăng nữa, thì chuyện đã từng…-
153,2 N • Ongoing
-
-
"Kiếm Nguyệt Quang, Baek Li Cheong-ra!" Một người thốt lên với giọng điệu ngưỡng mộ. Và y không phải là người duy nhất có phản ứng như vậy. Dân chúng ở Tiểu Hồ kéo dài cổ, ngây người nhìn về phía một nam tử nào đó. Người này chẳng phải phàm nhân. Dù từ xa, khí chất của y đã toát lên vẻ phi phàm. Mỗi người đều có khuyết điểm đâu đó trên cơ thể. Nhưng nam tử này thì…-
5,1 N • Ongoing
-
-
“Trời đất ơi. Chắc hẳn cháu nó đã buồn lắm.” Giấu đi sự kinh ngạc và bày tỏ lòng thương cảm chân thành dành cho đứa trẻ, Công tước phu nhân xót xa nói. Thấy vậy, Koi vội vàng tiếp lời. “Không sao đâu phu nhân, giờ cháu ổn rồi ạ. Tối qua cháu được ăn thỏa thích món kem yêu thích nên đã ngủ rất ngon.” Mặc dù sáng nay có khóc nhè lại một trận. Nhớ lại chuyện lúc sáng, Koi…-
95,9 N • Ongoing
-
-
「To gan, sao ngươi dám bắt Hoàng long của nước Lý Hoa này xưng là nô tài? To gan, thân là bề tôi mà dám! Một kẻ ăn bám phước lành của Hoàng long mà dám ngông cuồng đến thế!」 Hoàng hậu càng vùng vẫy, sức ép từ những tên lính canh đang khống chế nàng lại càng mạnh bạo hơn, nhưng nàng vẫn gào thét như phát điên, giậm chân và uốn éo liên hồi. Park Je-mun nhìn cặp đế hậu đang giãy giụa như cá…-
77,3 N • Ongoing
-
-
Thật ra, lý do hai người cùng nhau sải bước trên hành lang thế này là vì Cassian sợ cậu nhóc lại xông bừa vào phòng mình lần nữa nên mới xung phong đích thân dẫn đường đưa Bliss về phòng. Căn phòng nằm cách phòng Cassian không xa, chỉ cách nhau một dãy hành lang trưng bày áo giáp, và đây cũng là căn phòng ngủ dành cho khách tốt nhất trong lâu đài. Chắc chắn là mẹ anh đã đặc biệt cất công chuẩn bị…-
95,9 N • Ongoing
-
-
“Đây là con út nhà chúng tôi, Bliss. Bee, chào mọi người đi con.” Mặc dù đã qua bước sơ cứu khẩn cấp, nhưng trên khuôn mặt vẫn còn lốm đốm vài vệt sô-cô-la đen nhẻm, Bliss dõng dạc cất tiếng chào. “Cháu chào mọi người. Cháu là Bliss Miller ạ.” “Ôi chao, đáng yêu quá đi mất.” Công tước phu nhân phản ứng ngay lập tức. Bà nở nụ cười rạng rỡ, âu yếm nhìn khuôn mặt đứa…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Để chuẩn bị cho kế hoạch đó, anh thậm chí còn mời vài đứa bạn đến lâu đài chơi. Vốn dĩ những trò nổi loạn chỉ thực sự kích thích khi đi thành bầy đàn cơ mà. Nào, giờ thì bắt đầu bằng trò gì trước đây. Chợt tưởng tượng ra cảnh mình đang trong tình trạng say khướt và khỏa thân nhảy bungee, Cassian bật cười lớn "Haha". Quăng đại chiếc khăn tắm ướt sũng xuống sàn, anh khoan khoái…-
95,9 N • Ongoing
-
-
San-san dụi dụi mắt, lồm cồm ngồi dậy. Nhìn về phía phát ra âm thanh, y thấy một bóng đen to lớn đang sừng sững trong bóng tối. Vốn quen sống trong cảnh tăm tối không có lấy một ngọn nến, San-san có khả năng nhìn trong bóng tối khá tốt. "……Ngài là ai?" San-san rụt rè hỏi cái bóng đen ấy. Bóng người đang ngồi trên chiếc ghế Thái sư đối diện giường từ từ đứng dậy. Càng tiến lại gần,…-
153,2 N • Ongoing
-
-
“Cảm ơn anh Cassian. Em sẽ giữ gìn nó cẩn thận.” Dù những lời nói đó hoàn toàn xuất phát từ tấm lòng, nhưng bấy nhiêu thôi vẫn chưa đủ để diễn tả hết sự biết ơn này. Tình cảm đong đầy trong lòng khiến nhịp thở của Bliss trở nên dồn dập. Một tay ôm chặt cuốn sổ vào lòng, Bliss bất ngờ chồm người tới, dí sát mặt vào Cassian đang cúi người về phía mình. Hả? Cảm giác mềm mại…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Rốt cuộc là không sao cái nỗi gì cơ chứ. Vừa buồn cười vừa cạn lời, nhưng nhìn bộ dạng hớn hở toàn thốt ra mấy câu lạc quẻ của Bliss, Cassian bỗng nảy sinh ý định muốn trêu chọc thằng bé. Anh giả vờ như không biết gì, hỏi. “Em định kết hôn với Papa hay sao? Sao nãy bảo anh giống Papa em cơ mà?” Để xem em còn cứng họng được bao lâu. Ngay lúc anh đang tò mò không biết cái thằng nhóc…-
95,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 23 24 25 … 29 Tiếp