Các chương
-
"Dưa Hami sao?" Hoàng đế vòng tay ôm eo San-san từ phía sau, vừa đặt một nụ hôn ướt át lên má y vừa hỏi. San-san cúi gằm mặt xuống đất với vẻ chực khóc. Bàn tay Hoàng đế đang mân mê đùi non khiến y không còn sức lực đâu mà trả lời. Thấy vậy, San-wol đang ngồi đối diện đành lên tiếng thay ca ca. "Dạ vâng. Hôm nay thần thiếp đã làm quả thiên từ dưa Hami băm nhỏ ạ." "Được. Nàng đã…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Thế là thằng bé tự nhiên vòng tay ôm riết lấy cổ anh, rồi rúc cằm vào vai anh mà nũng nịu. Cũng không quên phát ra mấy tiếng rên rỉ nhỏ "Ưm, ưm". Một đứa trẻ lớn lên trong vòng tay yêu thương vô bờ bến. Mỗi lần nhìn Bliss, anh lại thấy thấm thía câu nói đó. Bản thân Cassian cũng lớn lên trong nhung lụa, chẳng thiếu thốn thứ gì. Bố mẹ anh hiếm hoi mới có được tình cảm mặn nồng đến…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Nhưng nét gượng gạo ấy cũng nhanh chóng biến mất như chưa từng tồn tại. Ai trong cái hoàng cung này mà chẳng biết Bệ hạ sủng ái Long Hoa Quý phi là thế, nhưng thực chất người ngự trị trong trái tim ngài vẫn luôn là Hoàng hậu. Và người thấu hiểu điều đó hơn ai hết, chẳng ai khác ngoài Park Ki-jun. Ngoài Nguyên, chẳng ai bắt gặp tia đau đớn thoáng qua trên khuôn mặt hắn. Quý phi điềm nhiên đáp…-
77,3 N • Ongoing
-
-
"Trời nóng quá nên huynh chán ăn sao……" San-wol lẩm bẩm với giọng điệu đầy lo lắng. Dẫu miệng nói vậy, nhưng thâm tâm nàng chẳng hề nghĩ thế. Trước khi nhập cung, được tận hưởng gió mát từ chiếc quạt quay bằng dây cót, hay xa xỉ hơn là đặt một thau đá lạnh dưới chân quạt, đối với huynh muội nàng là điều nằm mơ cũng không thấy. San-wol vẫn nhớ như in sự ngỡ ngàng, choáng ngợp của…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Tiến đến chiếc xe đẩy thức ăn đặt trước vách ngăn nối với phòng khách, Bliss bê bát súp và thìa lên rồi rón rén đi về phía giường. “Đây, Cassian ăn đi anh.” Đặt bát súp cùng chiếc thìa lên giường với vẻ mặt đầy tự hào, Bliss ngước lên nhìn anh với ánh mắt đầy mong đợi. Ý đồ của cậu nhóc đã quá rõ ràng. Cassian im lặng nhìn bát súp được bưng đến trống không, chẳng có bàn ăn…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Sau khi trang điểm và thay y phục xong xuôi, San-san đi theo sự dẫn đường của tiểu nội quan đang đứng chờ ra đến nội viện của Vĩnh Ninh cung. Y bước đến chiếc thảm đỏ trải dài được chuẩn bị riêng cho buổi lễ sắc phong, rồi quỳ gối xuống. Dưới cái nắng chói chang đến mức thở thôi cũng thấy mệt nhọc, nghi thức sắc phong rốt cuộc cũng chính thức bắt đầu. Một tên nội quan của Nội Vụ…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã bước sang tháng Năm. Khi sắc xuân đương độ rực rỡ nhất, màn đêm buông xuống chóng vánh hơn vào mỗi buổi sớm mai, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn kéo dài lê thê lúc xế chiều. Tuy nhiên, cuộc sống của A-nok tại biệt viện lại trở nên tất bật, hối hả đến lạ kỳ. Hôn lễ càng đến gần, núi công việc cần chuẩn bị lại càng chất đống cao hệt như…-
72,9 N • Ongoing
-
-
Kể từ lúc bước chân vào hoàng cung này, đây là lần đầu tiên Hae-eon bắt gặp một ánh mắt hiền từ đến vậy trên gương mặt Quý phi khi hắn nhìn Nguyên. Hắn ấn nhẹ một tay lên đầu đứa trẻ, buông lời trách móc nhẹ nhàng. "Chậc. Dạo này lười biếng nên học chữ mới chậm chạp thế này đây." "Nhưng mà mấy đứa cùng đợt với con là So-yoon với Dong-baek có biết chữ nào bẻ đôi đâu mà vẫn…-
77,3 N • Ongoing
-
-
“Anh ốm ở đâu hả? Cơm cũng chẳng ăn được, chắc chắn là trong người không khỏe rồi đúng không?” “Cái gì cơ?” Tại vì anh bị áp lực vì cái đuôi là em nên mới thế đấy, cái đồ…. Cơn bực tức chợt trào dâng, nhưng mà ngẫm lại thì thằng nhóc nói cũng không sai. Đằng nào thì anh cũng đang đau đầu như búa bổ vì dư âm của trận say bét nhè hôm qua. Cả cái sự đau nhức ê ẩm ở cái…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Sự phòng thủ đỉnh cao nhất lúc nào cũng là tung đòn tấn công phủ đầu. Vừa nghe câu phủ đầu chọc đúng tim đen hệt như bắt thóp được suy nghĩ của mình, A-nok bỗng chốc á khẩu, mím chặt môi. Lẽ nào y lại si tình đến mức điên rồ, dám to gan rũ bỏ sạch sành sanh cơ hội đổi đời ngàn vàng này, đạp đổ cả tương lai và vận mệnh của Baek-ya-bu chỉ vì vương vấn một gã tình lang nào đó sao?…-
72,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 19 20 21 … 32 Tiếp