Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 7 bìa
      bởi Chung Seiker Dưới tư cách là một bề tôi đang đứng giữa khoảng sân trước Thánh Hòa điện, Yeo Jae-won cố gắng che giấu mọi cảm xúc trên gương mặt, quay lại hỏi Nội quan họ Seok đang đứng túc trực phía sau. "Nội quan Seok. Trong vương phủ có trồng cây lê nào không?" "Thần e là không có ạ... Thần chỉ biết là có cây hồng thôi, thưa Điện hạ." Nội quan họ Seok ấp úng đáp lời, rồi cố gắng bổ sung thêm…
    • Tự (Mở đầu) bìa
      bởi Chung Seiker Đầu hè năm nay chìm trong những cơn mưa dầm rả rích. Từng giọt nước ẩm ướt bắt đầu trút xuống những nụ hoa lăng tiêu đỏ cam đang nặng trĩu cúi đầu. Rào rào, tiếng mưa rơi ồn ã cả một góc trời. Trên tà trường bào màu xanh nước nhạt của A-nok (Nhã Lộc) cùng bàn tay trắng ngần vươn ra ngoài tay áo, những giọt mưa cũng đang thi nhau đọng lại. Dòng nước nối nhau chảy dọc theo đường…
    • bởi Chung Seiker Cheon Mu-gyeong mười hai tuổi tỉnh lại giữa một mớ hỗn độn. Hang động tối tăm sực nức mùi ẩm mốc, ma khí dày đặc như sương mù. Ánh sáng duy nhất phát ra từ những viên Dạ Quang Thạch đính thưa thớt trên vách đá. Giữa đám trẻ mồ côi và bị bắt cóc đang khóc lóc gọi cha mẹ, dùng đôi tay nhỏ bé cào cấu tảng đá lấp cửa hang đòi ra ngoài, Cheon Mu-gyeong vẫn mím chặt môi. Mẹ hắn đã…
    • Chương 5 bìa
      bởi Ly Thiên Lý do tôi không được đối xử như một người con thực thụ trong nhà........ là vì quẻ bói của ni cô chăm lo cho gia đình chúng tôi. Đó là ni cô Woljeong, người đã ở nhà chúng tôi từ trước khi hai anh em tôi chào đời. Chúng tôi đều chỉ gọi bà là 'ni cô'. Vốn dĩ tôi là đứa trẻ không nên được sinh ra. Khi biết cái thai trong bụng là thai đôi, mẹ tôi đã vô cùng háo hức và vui mừng. Thế nhưng niềm…
    • Chương 23 bìa
      bởi Ly Thiên "Ha! Ae... Won à?" "Hửm?" Hiếm khi ghé qua trong lúc quán đang chuẩn bị mở cửa, Hyun-jung giơ tay lên rồi chậm rãi hạ xuống. Chị ấy đột nhiên bụm miệng lại, sau đó sải bước đến gần, nắm lấy vai tôi. "Sao mặt em trông thế này? Bị đánh à?" Dưới ánh đèn sáng trưng bật lên để dọn dẹp, khuôn mặt thảm hại của tôi bị phơi bày không chút che giấu. Nhìn gần hơn, Hyun-jung càng sững sờ,…
    • Chương 100 bìa
      bởi Hoang Dã My Dang Ran-yeong lập tức tóm chặt lấy cánh tay Cheong-ra và kéo y đứng thẳng dậy. Cheong-ra, kẻ chật vật lắm mới có thể rút tay ra khỏi phần hạ bộ của đối phương, lảo đảo đứng lên. Y có cảm giác như mình sắp ngã quỵ bất cứ lúc nào vì đã vắt kiệt thể lực quá độ. Ngay cả trong tình trạng thê thảm đó, hoang mang và không tài nào hiểu nổi ngọn ngành, y thều thào hỏi Dang Ran-yeong. "Tại sao...…
    • Chương 78 bìa
      bởi Hoang Dã My Đầu óc y trống rỗng và chẳng thể làm được gì. Dang Ran-yeong cắt đứt những sợi dây thừng đang trói chặt hai chân y và tháo những chiếc còng sắt đang siết chặt tay và cổ y ra. Dù tay chân đã được giải phóng, y chẳng mảy may có chút ý định phản kháng nào với kẻ mà y đã tự tay dâng hiến mọi lòng kiêu hãnh và ngoan ngoãn phục tùng. Cheong-ra nằm nghiêng người, đăm đăm nhìn Dang Ran-yeong, kẻ mang…
    • Chương 55 bìa
      bởi Hoang Dã My Thứ rượu mà Dang Ran-yeong đang uống khá nặng, dù Cheong-ra chẳng biết tên nó là gì. Có lẽ vì đã ngà ngà say, hoặc do sự hiện diện của nam nhân đã nhiều lần khuất phục y, nên Cheong-ra bắt đầu buông lỏng cảnh giác và nói nhiều hơn. "Ta không hề cam tâm tình nguyện với hoàn cảnh hiện tại, nhưng cũng chẳng sao. Đường thiếu gia đối với ta cũng chỉ là bèo dạt mây trôi thôi. Nó giống như một…
    • Chương 12 bìa
      bởi Chung Seiker Nếu là một người không rõ nội tình nhìn vào, chắc chắn họ sẽ mắng chửi đây là một đứa cháu gái trơ trẽn và láo toét. Thực tế thì, độ láo toét của Ji-yeon cũng thuộc dạng khác người. Ngay cả vào thời điểm Yoon Si-ron đang làm ăn vô cùng phát đạt với tư cách là một diễn viên và trở thành trụ cột nuôi sống cả một công ty giải trí quèn, Ji-yeon cũng chưa từng một lần cố gắng tỏ ra lấy…
    • Chương 5 bìa
      bởi Ly Thiên Vừa nãy còn đặt lên sofa, ôm chặt vào lòng, vậy mà giờ đây Tae-kyum thẳng tay đẩy xuống sàn không chút thương tiếc, rồi ngẩng cằm với vẻ mặt chẳng mảy may xấu hổ. “Cậu điên rồi à…” Tae-kyum chặn tay Hyun-woo, người đang định đỡ tôi dậy, rồi hung hăng giẫm mạnh lên đầu gối cậu. So với cú đá của Seo Hae-young, lực này chẳng khác gì trò trẻ con, không đau. Tôi nhìn xuống bàn chân…
    Ghi chú