Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • bởi Chung Seiker Tin đồn rằng giáo chủ Thiên Ma Thần Giáo mắc phải chứng Cửu Dương Tuyệt Mạch lan truyền khắp mọi ngóc ngách của Thập Vạn Đại Sơn. Dương khí trong cơ thể gã quá thịnh, đến mức nơi gã đứng hay ngồi, đồ vật thường xuyên bị nung chảy; kẻ nào chạm vào tay gã, cuối cùng thậm chí còn bị thiêu sống. “Muốn trị cho Thiên Ma, chỉ còn cách lấy cực âm chi thể mà thôi.” Theo lời của thần…
    • Chương 1: Lễ hội (2.1) bìa
      bởi Ly Thiên Cậu ta không có vẻ gì là tuýp người dã tâm. Trong mắt Song Woo-jae, Kang Tae-eon chỉ giống như một vị thiếu gia buồn chán qua ngày. Thế nhưng, Song Woo-jae lại bị cậu ta thu phục ngay tức khắc. Sau cuộc gặp gỡ đầu tiên tại khu vườn tĩnh mịch, Song Woo-jae đã tự nguyện trở thành tay chân thân tín, lập tức dấn thân vào gia tộc Taesan. Hay nói chính xác hơn, là dấn thân vì Kang Tae-eon. Dưới ánh nắng…
    • Chương 1: Khởi nguyên của Kiếm Thánh Mộ bìa
      bởi Chung Seiker - Khởi nguyên của Kiếm Thánh Mộ - Mở mắt ra, trước mắt chỉ một màu tăm tối. Không phải là ẩn dụ, mà thực sự là một khoảng tối đen như mực. Gì vậy chứ? Trong khoảnh khắc, tôi cứ tưởng mình đã mù. Kinh hãi mà co người lại, mãi đến khi phát hiện một hình thể lay động lờ mờ trong bóng tối, tôi mới có thể xác nhận thị lực của mình vẫn nguyên vẹn. A… may quá. Không phải bị…
    • Chương 1: Hội chứng Mood Cela (1) bìa
      bởi Ly Thiên Bầu không khí của cuộc họp diễn ra khá suôn sẻ. Cứ tưởng vì đây coi như là cuộc họp cuối cùng nên phía quỹ sẽ kéo theo cả một đoàn luật sư hùng hậu để thị uy, ai ngờ họ lại đón tiếp Choi Hee-yeon với một đội ngũ khá tinh gọn. Nhìn thấy Trưởng ban đích thân tham gia vào quá trình sáp nhập và tự tay lo liệu mọi việc, có thể thấy họ đang đặt rất nhiều tâm huyết vào việc thâu tóm các…
    • Chương 1: Đồ chơi bìa
      bởi Chung Seiker Chiếc xe lắc lư đến mức muốn say. Con đường nhỏ dẫn đến khu nhà ổ chuột nơi Amin sống gập ghềnh đến thế. Miếng bịt mắt đã ướt đẫm nước mắt. Cậu không biết chính xác mình đã lên xe từ khi nào, nhưng cảm giác như đã vài tiếng trôi qua rồi. “Ồn ào quá. Đúng là đồ trẻ ranh, cứ khóc lóc mãi.” Bốp! Phía sau đầu đau nhói. Cú đánh mạnh đến mức Amin lo sợ mình sẽ bị chấn thương…
    • Chương 1: Chuyển phòng (1) bìa
      bởi Ly Thiên Thời đi học của tôi tương đối suôn sẻ. Tôi không bị bắt nạt đặc biệt gì, cũng chẳng đến mức bị dồn ép vì thi cử mà đêm nào cũng chảy máu mũi. Trái lại, chuyện học hành lẫn con đường tiến thân đều khá thuận lợi. Đó là nhờ chút tài mọn tôi học được từ mẹ, người mở một học viện múa ở một thị trấn nhỏ. Nhờ vậy mà tôi nhận được vận may hiếm có: được đặc cách vào…
    • Chương 1 bìa
      bởi Ly Thiên Năm 1911, tại biên giới phía Bắc của Đế quốc Áo, Hungary. “Karel, nhìn kìa.” Julian – chàng trai trẻ với mái tóc vàng óng gần như ánh bạc – chỉ tay về phía một chiếc bàn, giọng hiếm khi nào hứng khởi đến vậy. “Cậu ta trông đúng là nghèo kiết xác.” Tầng trệt của quán trọ nhỏ, đơn sơ nhưng đông nghịt khách, bàn nào cũng kín. Nhờ vậy mà Karel coi như không nghe thấy lời Julian, vin cớ…
    • Chương 1 bìa
      bởi Ly Thiên Tôi đã giết anh em song sinh của mình. Chúng tôi đi cùng nhau, che chung một chiếc ô. Trời mưa như muốn xuyên thấu mặt đất. Một chiếc ô hẹp không đủ chống đỡ, từng giọt mưa to đến mức đau khi rơi lên người tôi. Qua cơn mưa, đủ loại đèn hiệu nhấp nhô hỗn loạn, tiếng la hét khẩn cấp vang đi vang lại, lẫn trong tiếng mưa rền rít. Chuyện gì đã xảy ra vậy? Tôi nhìn xuống nền đường…
    • Chương 1 bìa
      bởi Hoang Dã My Cheong-ra bước đi trên con đường u tối, vắng vẻ dưới ánh trăng bàng bạc. Nơi đây là chốn giao thoa giữa khu ổ chuột và lãnh địa của tà phái, một cảnh tượng thường thấy ở những thành thị phồn hoa. Một người mang khí chất không hòa hợp với chốn này đang lang thang, thu hút ánh mắt từ bốn phương tám hướng. Nếu Cheong-ra chỉ là một thường dân tầm thường, e rằng y đã sớm bị cướp bóc…
    • Chương 1 bìa
      bởi Ly Thiên Trong thế giới của tôi, có bộ tiểu thuyết tên Điều rùng mình là tôi có cùng tên với kẻ phản diện của câu chuyện. Cái tên Do-hyun này phổ biến hơn tôi tưởng, nên tôi cũng bỏ qua vì bị cuốn theo nhân cách chính trực của nam chính, có chút “sweet potato” và rất nhiều “cider”* *Note: Thuật ngữ trong tiểu thuyết Hàn Quốc, “sweet potato” chỉ những tình huống ức chế, khó chịu, còn “cider”…
    Ghi chú