Bạn không có cảnh báo nào.

    Chung Seiker

    Truyện 12
    Các chương 509
    Từ 1,2 Tr
    Bình luận 0
    Đang đọc 4 ngày, 4 giờ4 ngày, 4 giờ
    • Chương 11 bìa
      bởi Chung Seiker Buông bờ môi đang cắn chặt của Dam-yeon ra, Hoàng đế nhìn y chằm chằm một lúc rồi lên tiếng. “Người đang rất lạnh. Mau tắm rửa bằng nước ấm đi. Yoon Thượng cung.” Theo tiếng gọi khẽ của Hoàng đế, Yoon Thượng cung vội vã cúi mình, khẩn trương đun nước và chuẩn bị bồn tắm. “Nhi thần đã xác nhận mẫu thân vẫn bình an vô sự, nhi thần xin phép cáo lui.” Hắn dịu dàng vuốt ve gò…
    • Chương 10 bìa
      bởi Chung Seiker Chẳng biết đã chạy bao xa. Vừa dừng lại thở dốc, đưa mắt nhìn quanh, Dam-yeon bỗng nhận ra mình đang đứng trước một khung cảnh vô cùng xa lạ. Một luồng khí tức khác hẳn chốn hoàng cung phảng phất quanh đây. Cỏ dại mọc um tùm, những món đồ gỗ cũ kỹ như bị vứt bỏ từ lâu nằm lăn lóc giữa bụi rậm rạp. “Meo—” Tiếng mèo kêu văng vẳng vọng ra từ khe hở giữa mớ đồ gỗ ngổn ngang…
    • Chương 9 bìa
      bởi Chung Seiker Có vẻ như dược lực phát huy tác dụng nhanh hơn hắn nghĩ. Chằm chằm nhìn khuôn mặt đang khẽ rên rỉ của Dam-yeon (Đạm Nghiên), Hoàng đế siết chặt tay. Tưởng tượng ra cảnh y sẽ vụng về tự nắn bóp, vê vuốt lấy nhũ hoa của mình, khóe môi hắn cong lên một nụ cười nửa miệng tàn độc. “Ư... ưm.” “Chắc một mình Người chẳng làm được ra hồn đâu nhỉ.” Hắn dùng móng tay cào nhẹ lên…
    • Chương 8 bìa
      bởi Chung Seiker “Nương nương. Người đi đâu về vậy ạ?” “A... Yoon Thượng cung.” Sợ trễ giờ, y đã chạy một mạch chẳng dám ngừng nghỉ, vậy mà Yoon Thượng cung đã đứng chờ ở Hoa Nhiên Điện từ bao giờ. Chạm phải khuôn mặt vô cảm của bà ta, Dam-yeon (căng thẳng tột độ, mấp máy môi đáp: “Chuyện đó... Ta thấy ngột ngạt quá nên đi dạo quanh đây một lát thôi.” “Lần sau nếu Người muốn đi…
    • Chương 7 bìa
      bởi Chung Seiker “Nương nương. Gió đã bắt đầu lạnh rồi. Người hãy vào trong đi thôi.” “Ừ... Ta biết rồi.” Dẫu đáp lời như vậy, nhưng đôi chân y vẫn chẳng thể rời đi. Đứng dưới hiên nhà, Dam-yeon thẫn thờ nhìn làn mưa trút xuống, khẽ thở dài từng hơi nặng nề. Gió thổi mưa rơi thế này, nước hồ sẽ sớm dâng cao, và việc tìm lại chiếc nhẫn ngọc sẽ ngày càng trở nên vô vọng. Đôi mắt…
    • Chương 6 bìa
      bởi Chung Seiker “Ư…” Một tiếng rên rỉ trầm đục kẹt lại nơi cổ họng khẽ lọt qua kẽ môi. Chậm rãi nhấc mí mắt trĩu nặng lên, đập vào mắt Dam-yeon là trần nhà và lớp chăn nệm hoàn toàn xa lạ. Nơi này chắc chắn không phải là tẩm điện của y. “Nương nương. Người đã tỉnh giấc rồi ạ?” Một giọng nói lạ lẫm vọng vào từ sau bức trướng buông rủ tối màu. Giật mình, Dam-yeon theo phản xạ kéo…
    • Chương 5: H+ bìa
      bởi Chung Seiker Vầng ngực sưng tấy và đỏ ửng đối lập hoàn toàn với làn da trắng ngần. Hắn hài lòng ngắm nhìn những dấu vết do chính mình tạo ra, rồi dùng đầu ngón tay miết nhẹ lên nụ hoa hãy còn trơn bóng nước bọt. “Sinh nhi thần ra xong, ai là người vắt sữa cho Người vậy? Đám cung nữ đã giúp Người sao?” Lee Geon tưởng tượng ra dáng vẻ Dam-yeon rơm rớm nước mắt, luống cuống không biết phải làm…
    • Chương 4 bìa
      bởi Chung Seiker Dam-yeon nhờ sự giúp đỡ của Yoon Thượng cung và các cung nữ để thay bộ y phục mới. Mái tóc vốn luôn được búi gọn gàng nay cũng được chải chuốt lại cho phù hợp với trang phục. “Có quá... phô trương không?” Y chẳng phải là khuê nữ trẻ tuổi gì, việc trang điểm quá đà thế này khiến y để lộ rõ vẻ gượng gạo. Nhìn bóng mình trong gương đồng, Dam-yeon lo sợ người ngoài sẽ buông lời…
    • Chương 3 bìa
      bởi Chung Seiker “Người có sao không?” “Vâng, h-hạ thần... xin tạ tội ạ.” “Người phải cẩn thận chứ. Nhỡ đâu người bị thương thì không phải là chuyện lớn hay sao.” Nói đoạn, ánh mắt của Lee Geon lướt qua vòng eo mảnh mai của Dam-yeon. Dù mang thân phận là Âm nhân nhưng rõ ràng y là nam giới, vậy mà cơ thể lại gầy gò đến mức có thể ôm trọn chỉ bằng một vòng tay. Với thân thể mỏng manh…
    • Chương 2 bìa
      bởi Chung Seiker “Lòng Người giờ đã bình ổn hơn chút nào chưa?” “...hạ thần đã để lộ dáng vẻ đáng hổ thẹn trước mặt Bệ hạ rồi.” Dam-yeon, người vừa mới khóc nức nở như một đứa trẻ, giờ đây chỉ biết lúng túng cúi gầm mặt. Khi nhận ra bàn tay của Hoàng đế vẫn đang nắm chặt lấy tay mình, y khẽ run rẩy nơi đầu ngón tay. Theo phản ứng đó, ánh mắt của Lee Geon tự nhiên hướng xuống…
    Ghi chú