Bạn không có cảnh báo nào.

    Chung Seiker

    Truyện 12
    Các chương 509
    Từ 1,2 Tr
    Bình luận 0
    Đang đọc 4 ngày, 4 giờ4 ngày, 4 giờ
    • bởi Chung Seiker Tại sao lại có bia mộ của người đang sống sờ sờ ra đây? Là do kiếp trước hắn không để ý, hay đây lại là một biến số mới xuất hiện? Cheon Mu-gyeong ngồi xổm trước bia mộ, đưa tay gạt lớp băng mỏng phủ trên ba chữ cái tên y. Nghe nói Cung chủ Băng Cung đời trước vì muốn luyện linh dược sống đã nhốt hàng loạt trẻ em vào hang động, nhưng đất lở khiến cửa hang sập xuống, chôn vùi…
    • bởi Chung Seiker Việc Giáo chủ vắng mặt khỏi Ma Giáo là chuyện xảy ra như cơm bữa. Chỉ có Jang-un - chiếc bóng của ngài - là âm thầm theo gót, còn lại ngay cả những cận thần thân tín nhất cũng hiếm khi biết Giáo chủ đi đâu, ở đâu. Lần đến Băng Cung này quả là một ngoại lệ hiếm hoi. Tất nhiên, cũng chỉ có Tổng quản Tài chính Han Hee-ryeong, hai vị Hộ pháp và Độc Thiệt Quỷ Ma Do-gyeon là biết hành tung của…
    • bởi Chung Seiker Đã rất lâu rồi hắn mới trải qua những biến động cảm xúc thế này. Nhưng biểu cảm của Ho-yeon lúc này lại hoang mang tột độ. Ho-yeon vội vàng đảo mắt sang tìm kiếm bọn trẻ đang run rẩy ở đằng xa, bỏ mặc Wi Yeon-gang với cánh tay đang vặn vẹo biến dạng. Vết nứt trên mặt đất do sóng xung kích từ chưởng lực tạo ra đã dừng lại ngay trước mặt bọn trẻ, như bị một đường kiếm vô hình…
    • bởi Chung Seiker "Hee-woon à, sao lại có nhiều vàng thế kia." Wi Yeon-gang trợn tròn mắt hỏi Hee-woon. Đằng sau Hee-woon là bé út Ha-dong đang thút thít, nước mũi đóng băng tòng teng, Geum-hyeon thì phụng phịu chu môi, còn So-ho mệt bở hơi tai vì phải dỗ dành hai đứa nhỏ. "Là tiền tiêu vặt đại nhân cho ạ." Một tiếng thở hắt ra từ miệng Wi Yeon-gang. Biết Ma Giáo giàu nứt đố đổ vách, nhưng cho trẻ con tiền tiêu vặt…
    • bởi Chung Seiker Như thấu hiểu được nỗi đau của Mu-gyeong, Ho-yeon gật đầu liên tục, mái tóc trắng xõa tung đung đưa theo từng nhịp. "Dù vậy..., để ta đi gọi đại phu. Băng Cung cũng có thần y giỏi lắm." Ho-yeon đang nhắc đến Woo Cheon-seok, đệ tử của Thần Y Wan-ho. Thấy y định chạy đi, Mu-gyeong vươn tay ôm trọn y vào lòng. Đôi mắt hơi cụp của Ho-yeon chớp chớp hoang mang, cơ thể y lọt thỏm trong vòng tay…
    • bởi Chung Seiker "Hee-woon à, khoan đã!" Trái ngược với nụ cười hớn hở của Hee-woon, Ho-yeon vội vàng gọi giật lại. Hee-woon quay lại nhìn y với ánh mắt thắc mắc. "Cầm nhiều tiền thế ra ngoài nguy hiểm cho các con lắm." Ho-yeon trách nhẹ Mu-gyeong, gắng gượng nhích người định lấy lại chiếc túi. "Sư thúc đừng lo ạ. Lúc nào bọn con ra ngoài cũng có các cô chú Tuyết Ảnh Đội đi theo bảo vệ mà." Hee-woon…
    • bởi Chung Seiker Sàn nhà Âm Biệt Đường được lát bằng đá và đất hoàng thổ tạo thành hệ thống sưởi sàn (Ondol) đặc trưng. Trên tường treo nhiều lớp da thú để cản bớt cái lạnh buốt giá từ bên ngoài. Tuy không phải vật liệu đắt tiền nhưng lại cho thấy sự tỉ mỉ, chăm chút. Có thể thấy rõ Ho-yeon đã dành biết bao tâm huyết cho những đứa trẻ nơi đây. "Bạc đãi ân nhân từng là tay chân chăm sóc mình…
    • bởi Chung Seiker Âm Biệt Đường nằm ở nơi hẻo lánh nhất trong Băng Cung. Nằm khuất nẻo ở tận cùng phía Đông Bắc, tách biệt hẳn với khu chính điện uy nghi, Âm Biệt Đường nhìn bề ngoài đã thấy toát lên vẻ bần hàn. Những dải băng nhũ rủ xuống từ mái hiên như hàng rào gai nhọn, sương giá phủ kín bậu cửa như chực chờ xâm nhập vào trong. Tấm biển gỗ cũ kỹ được khắc chữ bằng kiếm trông khá vụng…
    • bởi Chung Seiker Một con trăn khổng lồ đang quấn siết lấy cơ thể Ho-yeon. Con trăn màu đỏ đen há cái miệng đỏ lòm, chực nuốt chửng y. Ho-yeon vùng vẫy kịch liệt cố thoát thân nhưng vô ích, cơ thể y bị siết chặt không thể nhúc nhích. Con trăn há to miệng, nuốt chửng Ho-yeon từ đầu đến chân. "Hức, c, con trăn...!" Ho-yeon giật mình tỉnh giấc, toàn thân run rẩy, khẽ kêu lên một tiếng thất thanh. Tim đập…
    • bởi Chung Seiker Ho-yeon há hốc miệng, ho sặc sụa vì cú đâm mạnh bạo từ bên dưới. Cảm giác xa lạ chưa từng có xâm chiếm lấy y khi nơi tư mật bị nong rộng đến cực hạn. Vách thịt cố gắng co rút lại theo bản năng, nhưng lại như đang thèm khát nuốt trọn lấy quy đầu khổng lồ kia. Nhiệt lượng truyền đến không phải qua da thịt hay kinh mạch, mà len lỏi trực tiếp từ sâu trong nội tạng. Tiếng thở dốc như…
    Ghi chú