Bạn không có cảnh báo nào.

    Ho-yeon há hốc miệng, ho sặc sụa vì cú đâm mạnh bạo từ bên dưới. Cảm giác xa lạ chưa từng có xâm chiếm lấy y khi nơi tư mật bị nong rộng đến cực hạn. Vách thịt cố gắng co rút lại theo bản năng, nhưng lại như đang thèm khát nuốt trọn lấy quy đầu khổng lồ kia.

    Nhiệt lượng truyền đến không phải qua da thịt hay kinh mạch, mà len lỏi trực tiếp từ sâu trong nội tạng. Tiếng thở dốc như đang nghiến răng của Cheon Mu-gyeong vang lên. Bàn tay Ho-yeon đang nắm lấy “cự vật” của hắn buông thõng vô lực, thay vào đó là bàn tay hắn bao trọn lấy tay y.

    “Hư ư, a ư ư…….”

    Cửa huyệt bị căng ra đau rát như sắp rách, nhưng bụng dưới lại nóng rực một cách kỳ lạ khiến y không muốn hắn rút ra. Sự mâu thuẫn giữa nỗi đau và khoái cảm khiến Ho-yeon nức nở.

    Cheon Mu-gyeong ấn sâu nụ hôn lên trán Ho-yeon đang nửa khóc nửa rên. Đừng……. Đừng mà, Ho-yeon lắc đầu nguầy nguậy cố đẩy hắn ra. Thèm khát dương khí là thật, nhưng y cự tuyệt sự trêu ghẹo cợt nhả này, hơi thở y đứt quãng từng nhịp.

    Ho-yeon rùng mình trước cảm giác kỳ lạ khi vách thịt bên trong dần mở rộng, khao khát tiếp nhận “cự vật” của hắn sâu hơn. Dương vật của Cheon Mu-gyeong lại một lần nữa trương to, căng phồng lên. Áp lực từ vách thịt muốn nuốt trọn lấy thứ đồ sộ kia càng lúc càng mãnh liệt.

    Chết tiệt, một tiếng chửi thề khẽ vang lên. Cơ thể rắn chắc của hắn cứng đờ như đá, rồi hắn phóng tinh. Dù mới chỉ vào được một nửa, Mu-gyeong đã xuất tinh. Tinh dịch nóng hổi ướt đẫm bên trong khiến đôi môi Ho-yeon run rẩy.

    Hơi nóng bùng nổ, lan tỏa khắp cơ thể khiến Ho-yeon thở dốc, đôi mắt lờ đờ, đồng tử chao đảo khó nhọc định hình.

    Từ “khúc gỗ” nổi đầy gân guốc, lượng tinh dịch khổng lồ phun trào tương xứng với kích cỡ của nó. Nhiều đến mức bọt tinh dịch trào ngược ra ngoài qua kẽ hở giữa hai người. Mu-gyeong ấn mạnh đùi Ho-yeon xuống vai mình, cố kìm nén dục vọng muốn đâm sâu hơn nữa, bàn tay hắn siết chặt lấy “cậu nhỏ” của y.

    “A ức!”

    Bị hắn bóp mạnh, Ho-yeon hét lên đau đớn. Mu-gyeong vừa mới bảo y đừng buông tay, giờ lại kéo tay y ra khỏi “cậu nhỏ” của mình. Dù vậy, hắn vẫn tự giữ lấy “cự vật” để ngăn nó đâm sâu thêm.

    Hắn cúi xuống nhìn khuôn mặt Ho-yeon đang ửng hồng. Sắc mặt nhợt nhạt như cái xác không hồn đã biến mất, thay vào đó là những vệt đỏ rực rỡ nơi khóe mắt.

    Nhìn vẻ mặt tràn đầy sức sống ấy, Mu-gyeong không kìm được, ôm chặt lấy vai Ho-yeon. Từ giờ phút này, cái chết của Wi Ho-yeon không được phép xuất hiện trong cuộc đời hắn.

    Chưa từng có thứ gì trân quý, cũng chẳng có gì để bảo vệ, nên trước nay hắn chưa từng màng tới ai bên cạnh.

    Lúc nhìn thấy Wi Ho-yeon như cái xác không hồn, hắn đã ra sao? Nếu không cố kìm nén khí huyết đảo lộn, dù đạt đến cảnh giới Thoát Ma, hắn cũng đã bị ma khí nuốt chửng, tàn phá mọi thứ xung quanh thành bình địa. Giống như những ma nhân không thể kiểm soát ma khí, cuối cùng hóa điên.

    Tảng băng vạn năm này đã bám rễ sâu vào biển dung nham của hắn như thế đấy.

    Lẽ ra hắn phải nơm nớp lo sợ tảng băng ấy sẽ tan chảy và biến mất, nhưng bản năng lại thôi thúc hắn dùng dòng nham thạch đỏ đen nuốt chửng lấy ngọn đồi trắng muốt đang nhô lên giữa biển lửa. Wi Ho-yeon chẳng biết mình đang gặp nguy hiểm, không chút sợ hãi, chỉ biết nở nụ cười tươi rói trên đỉnh đồi.

    Nhưng ngọn núi băng nhô ra khỏi dung nham thực chất chỉ là bề nổi. Ẩn sâu bên dưới là một dòng sông băng khổng lồ, bao bọc cả một dãy núi đồ sộ.

    Ngay cả lúc này, Wi Ho-yeon vẫn đang ngoan ngoãn hấp thụ hỏa khí của hắn. Lời nguyền Hỏa Long giam cầm trong cánh tay phải của hắn đã dịu đi như đang say ngủ, và những đầu ngón tay lạnh lẽo của Ho-yeon vừa thức giấc sau cơn mộng du cũng đã bắt đầu ấm lên. Cheon Mu-gyeong muốn hòa làm một với y thêm nữa.

    Nhưng hắn chỉ ôm Ho-yeon, không nhúc nhích. Người cử động trước lại là Ho-yeon. Y đưa tay ôm lấy eo Mu-gyeong. Hắn ngẩng đầu nhìn xuống.

    Nữa…….

    Đôi mắt Ho-yeon lim dim, đôi môi mấp máy chậm chạp. Rồi y đưa tay xuống rốn, nơi chứa Hạ đan điền, nơi tinh dịch của Cheon Mu-gyeong vừa chảy đến. Mu-gyeong không từ chối vách thịt đang ngấu nghiến “cự vật” của mình, liên tục hút vào bên trong.

    Hắn buông tay đang giữ “cậu nhỏ” của mình ra, dùng hai tay nâng khuôn mặt Ho-yeon đang kẹp giữa hai chân trắng nõn.

    “Nữa sao?”

    Giọng nói như lời cảnh báo đừng hối hận, nhưng Ho-yeon đã chẳng còn nghe thấy gì. Y mặc kệ tất cả, lỗ nhỏ không ngừng co thắt, siết chặt lấy dương vật của hắn. Cheon Mu-gyeong cảm thấy mình như một trụ lửa nóng rực, từ từ đè hông xuống, tiến sâu vào bên trong Ho-yeon.

    Cảm giác tê dại khi “cự vật” bắt đầu khai phá lối đi khiến Ho-yeon thở hổn hển. Quy đầu hung hăng đẩy lượng tinh dịch đang đọng lại vào sâu bên trong, nong rộng vách thịt đang khép chặt.

    Phập! Khoảnh khắc đâm lút cán, Ho-yeon cảm thấy dương vật đang lấp đầy vách thịt như đâm thẳng lên tận não. Khúc thịt khổng lồ chọc tới tận rốn, trực tiếp kích thích Hạ đan điền.

    “Hà ư…!”

    Ho-yeon hét lên, ôm chầm lấy Cheon Mu-gyeong. Mái tóc đen của hắn phủ lên cơ thể trắng muốt của Ho-yeon, đan xen vào những sợi tóc bạc trắng xõa tung trên gối lụa. Bên trong lẫn bên ngoài, hai cơ thể hòa quyện vào nhau không thể tách rời.

    Hắn rút hông ra rồi lại đâm sầm vào, “cự vật” chọc thẳng vào Hạ đan điền dưới rốn khiến vùng bụng y gồ lên một cục. Như muốn phá nát cái Hạ đan điền luôn ngập tràn hàn khí ấy, hắn liên tục đâm chọc điên cuồng.

    “A hư ức…!”

    Nơi không được phơi bày, không được chạm tới nay lại bị kích thích liên tục. Không chỉ truyền âm khí từ đan điền lên trục “cậu nhỏ”, Cheon Mu-gyeong còn muốn khám phá những nơi sâu thẳm hơn nữa. Hắn túm lấy bắp chân Ho-yeon nhấc bổng lên, quy đầu trượt ra ngoài cửa huyệt rồi lại thúc mạnh vào.

    Vùng bụng trắng trẻo mỏng manh của Ho-yeon cứ gồ lên rồi xẹp xuống theo từng nhịp đâm. Dù đầu óc mơ hồ, Ho-yeon vẫn hoảng sợ, sợ rằng đan điền của mình sẽ bị bào mòn mất. Không những thế, y còn sợ vách thịt bên trong sẽ rách bươm. Bởi tốc độ và lực đâm của Cheon Mu-gyeong quá khủng khiếp.

    Tiếng va chạm bạch bạch chát chúa vang lên đinh tai nhức óc, hòa lẫn tiếng thở dốc ồ ề của hai người.

    “Cự vật” tuột ra chỉ còn quy đầu vướng lại ở cửa huyệt, lướt qua điểm nhạy cảm vừa nhô lên. Tiếp đó lại kích thích Hạ đan điền, nơi vốn dĩ vô cùng nhạy cảm, giờ chỉ chạm nhẹ cũng khiến đầu ngón chân Ho-yeon run lên bần bật. Cảm giác như dương vật của hắn không chỉ làm bụng dưới căng phồng mà còn đâm lên tận chỏm ngực.

    Hà ư… Đến nuốt nước bọt cũng khó nhọc, “cậu nhỏ” của Ho-yeon tuôn ra dòng tinh dịch loãng như nước suối. Nửa thân trên của Cheon Mu-gyeong cũng ướt đẫm mồ hôi, đám lông mao rậm rạp dính bết tinh dịch của Ho-yeon và chất lỏng trong suốt.

    Ho-yeon chưa kịp bàng hoàng vì bản thân lại xuất tinh. Cheon Mu-gyeong đã cúi xuống liếm sạch những giọt nước bọt chảy dọc hai nốt ruồi trên cằm y, rồi liên tục hôn y ngấu nghiến.

    Lỗ nhỏ và toàn bộ vách thịt bên trong của Ho-yeon dường như trở thành một cơ quan sinh dục thứ hai. Dù cả hai đang đắm chìm trong khoái cảm, Ho-yeon vẫn cảm thấy hắn quá đáng.

    Lũ quái thú ở Ma Giáo con nào cũng to xác và quái dị, chẳng lẽ Cheon Mu-gyeong sinh ra ở đó nên cũng bị ảnh hưởng? “Khúc gỗ” hung hãn to như con trăn khổng lồ, mỗi cú thúc hông đều mang đến sức nặng kinh hồn khiến y như muốn mất trí. Sức mạnh bạo tàn và tốc độ điên cuồng như muốn xé nát cơ thể y.

    Cảnh giới võ công cao thì làm chuyện này cũng sung sức đến thế sao. Ho-yeon chỉ còn biết thở dốc, rên rỉ theo từng nhịp điệu.

    Đột nhiên, Ho-yeon cong lưng, hét lên một tiếng Hà ức!. Mu-gyeong đang nhấp nhanh và nông, tập trung vào khu vực Hạ đan điền. Ho-yeon lấy hai tay ôm chặt bụng dưới, “cậu nhỏ” lại rỉ ra chất dịch nhầy nhụa.

    Mu-gyeong luồn tay vào xoa bóp bụng dưới thay cho đôi tay của Ho-yeon, nhưng trái với cử chỉ dịu dàng đó, bên dưới hắn vẫn đâm chọc không ngừng. “Cậu nhỏ” của hắn cũng rỉ dịch bôi trơn vách thịt Ho-yeon. Mỗi lần lòng bàn tay cảm nhận được vùng bụng gồ lên, hắn lại nghiến răng trèo trẹo.

    “D, dừng lại… dừng lại…!”

    Ho-yeon chưa quen với hơi ấm lan tỏa trong cơ thể mình. Y sợ nhiệt độ cứ tăng lên thế này, đầu óc y sẽ cháy rụi và trở thành kẻ ngốc mất.

    Cố mở đôi mắt lờ đờ nhìn Mu-gyeong, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Ho-yeon. Ánh mắt thờ ơ, lạnh nhạt thường ngày trong đôi mắt đỏ rực đã hoàn toàn biến mất. Khí thế bức người tỏa ra mạnh mẽ đến mức Ho-yeon phải vô thức tránh né cái nhìn đó.

    Lỗ nhỏ bám rịt lấy “cự vật” của hắn, bị kéo ra rồi lại đẩy vào liên tục đến mức không còn một nếp nhăn, vách thịt dường như cũng ghi nhớ từng đường gân nổi cộm, ôm trọn lấy nó.

    Khoảnh khắc quy đầu đâm mạnh vào Hạ đan điền, nơi khí huyết đã bắt đầu lưu thông bình thường, bàn tay đang đặt trên bụng y ấn mạnh xuống. Hư ư ư! Mu-gyeong liếm láp cằm Ho-yeon đang ướt đẫm nước bọt như dã thú, “cự vật” cắm sâu tận gốc, nhấp nhanh và nông liên tục.

    Vẫn chưa thỏa mãn, hắn đè hông đâm sâu hơn nữa, khiến đồng tử Ho-yeon cuối cùng cũng trợn ngược. Áp lực như muốn xuyên thủng cả Trung đan điền khiến cơ thể y quá tải, ngất xỉu ngay lập tức. “Cậu nhỏ” mềm nhũn thi thoảng lại rỉ ra vài giọt nước đục.

    Nhìn từ phía sau, bóng dáng Ho-yeon bị che khuất hoàn toàn, trông như một con hươu trắng nằm bất tỉnh, bị đè bẹp dưới chân núi Thái Sơn.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú