Bạn không có cảnh báo nào.

    Chung Seiker

    Truyện 12
    Các chương 509
    Từ 1,2 Tr
    Bình luận 0
    Đang đọc 4 ngày, 4 giờ4 ngày, 4 giờ
    • Chương 30 bìa
      bởi Chung Seiker Chẳng biết là do bị giữ lại trò chuyện đến tận khuya khoắt đêm qua hay vì dây thần kinh căng như đàn cuối cùng cũng được chùng xuống, A-nok nhăn nhó mặt mày, cố gắng chịu đựng cơn chóng mặt đang bủa vây. Yeo Jae-won nhanh chóng lia mắt nhìn quanh. Các vị quan khách tới dự tiệc đã di chuyển sang gian phòng khác từ lâu. Khi những ồn ào, xô bồ lắng xuống, không gian xung quanh bỗng chìm vào một sự…
    • Chương 29 bìa
      bởi Chung Seiker Từ trong cái mớ bòng bong mang hình thù kỳ dị đang cuộn trào trong lòng, Yeo Jae-won khó nhọc bóc tách ra được một mảnh vụn cảm xúc rõ nét. Đó là sự tham lam. Khát khao tham lam muốn A-nok phải luôn hiện diện ở bất cứ nơi nào ánh mắt hắn chạm tới. Thế nhưng, thứ dục vọng ấy bắt rễ từ đâu, hắn vẫn chẳng thể nào lý giải nổi. Đằng nào thì chỉ vài ngày nữa thôi, hôn lễ sẽ diễn ra, và…
    • Chương 28 bìa
      bởi Chung Seiker A-nok lắc lắc cái đầu nặng trịch, ong ong như bị dìm vào chảo bùn loãng. Giữa những nhịp thở dồn dập, gấp gáp vì cơn sốt, y lờ mờ nhận ra mình đã mất kiểm soát, vội vàng cắn chặt lấy môi dưới để kìm lại những tiếng rên rỉ vô thức chực trào ra. "Đang làm cái trò gì vậy……, A-nok." Bờ môi mỏng manh bị răng cắn mạnh đến mức bắt đầu tứa máu. Có lẽ vì lý trí đã gần như bị…
    • bởi Chung Seiker Bị buộc phải trở thành kẻ lạc đường, Ho-yeon cố gắng lấy lại bình tĩnh. Trước mắt, y quyết định tập trung vào việc thoát khỏi Hỏa Diệm Sơn. Mặc dù y thường xuyên bị cái lạnh hành hạ, nhưng Hỏa Diệm Sơn này quả thực không phải nơi con người có thể sống được. Mùi lưu huỳnh nồng nặc đến mức nếu ở lại lâu hơn, chắc chắn phổi y sẽ hỏng mất. Y loanh quanh chỗ kết giới biến…
    • bởi Chung Seiker Tại sao lại thế này. Hay là Băng Long đã dùng thủ đoạn gì đó? Được Mu-gyeong bế trên tay, tầm nhìn của Ho-yeon cao hơn bình thường. Y vòng tay ôm cổ hắn, vùi mặt vào vai hắn. Mỗi bước chân hắn đi, mái tóc trắng của y lại khẽ đung đưa sột soạt. Ngửi thấy hương thơm thanh khiết tỏa ra từ người Ho-yeon đang nằm ngoan ngoãn trong lòng, Mu-gyeong hít một hơi thật sâu. "Ngươi lần đầu tiên đến…
    • bởi Chung Seiker Khi bàn tay Ho-yeon chạm vào cánh tay mình, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng Mu-gyeong. Cảm giác kỳ lạ len lỏi khi y vô tư vuốt ve hắn, tựa hồ như một phần ký ức xa xăm vừa chợt lóe lên rồi vụt tắt. Tuy nhiên, mỗi lần da thịt Ho-yeon chạm vào, phản ứng sinh lý của cơ thể là điều hoàn toàn tự nhiên. Cheon Mu-gyeong dễ dàng gạt bỏ sự khó hiểu đang quẩn quanh trong đầu. "Nếu là vậy…
    • bởi Chung Seiker "Ngươi sẽ bị hỏa ma khống chế, phát điên, mất đi lý trí và bước vào con đường của Ma Thần." Cánh cổng dẫn đến Hỏa Diệm Sơn bắt đầu mở ra phía sau Băng Long. Lối ra mà hắn hằng tìm kiếm nay lại hiện ra, nhưng ánh mắt Mu-gyeong chỉ còn sự dửng dưng. Hắn từng thề rằng lúc đến thì một mình, nhưng lúc đi sẽ có Ho-yeon đi cùng. Giờ đây, Mu-gyeong nhẹ nhàng đặt Ho-yeon nằm xuống tấm da…
    • bởi Chung Seiker Khí thế bức người tỏa ra từ kẻ nay đã thoát thai hoán cốt, không còn là "đứa trẻ của Ma Thần" mà đã trở thành chính Ma Thần, khiến Băng Long phải xù bộ vảy cứng cáp lên phòng thủ. Vô số vô hình kiếm từ không trung đồng loạt phóng thẳng về phía Băng Long. Thường thì số lượng kiếm càng nhiều, mật độ kiếm khí càng giảm. Nhưng mỗi thanh vô hình kiếm của Mu-gyeong đều chứa đựng tinh hoa…
    • bởi Chung Seiker Đã hơn mấy chục ngày trôi qua kể từ khi họ bị kẹt trong hang động. Việc tìm kiếm kết giới vẫn giậm chân tại chỗ, và rồi một ngày nọ, Ho-yeon đột nhiên đổ bệnh nặng. Mu-gyeong chưa từng thấy ai yếu ớt và lạnh lẽo đến thế, hắn chỉ biết ôm chặt cơ thể đang đóng băng của y vào lòng mình để truyền hơi ấm. Có phải tại mấy con cá không? Hôm đó Ho-yeon khen cá ngon nên hắn đã bắt…
    • bởi Chung Seiker Lần này, âm thanh phát ra không trầm đục mà trong trẻo, thanh mảnh như một sợi chỉ mỏng, mơn man, trêu đùa các giác quan của Cheon Mu-gyeong. Trong khi lắng nghe giai điệu còn đang nắn nót, Mu-gyeong không rời mắt khỏi Ho-yeon. Ngồi trên phiến đá phẳng, Ho-yeon gảy vài nốt dạo đầu rồi ngẩng lên nhìn Mu-gyeong, nở nụ cười bẽn lẽn. "Đây là lần đầu ta đàn cho người khác nghe đấy." Nghĩ lại thì…
    Ghi chú