Bạn không có cảnh báo nào.

    Chung Seiker

    Truyện 12
    Các chương 509
    Từ 1,2 Tr
    Bình luận 0
    Đang đọc 4 ngày, 4 giờ4 ngày, 4 giờ
    • Chương 39 bìa
      bởi Chung Seiker Tôi mang trong lòng một nỗi nơm nớp lo sợ thừa thãi rằng cái gã Seoul kia rất có thể sẽ nhìn thấu được những nước đi lộ liễu của Chu Gi-oh. Hắn đã từng vỗ ngực tự xưng mình không phải là một thằng ngu, thế nên chắc chắn hắn sẽ biết cách tự mình lo liệu xoay sở, nhưng trong thâm tâm tôi vẫn không sao xua đi được cái cảm giác bồn chồn bất an. Cơn khát cháy cổ bỗng nhiên ập đến, và tôi…
    • Chương 38 bìa
      bởi Chung Seiker "Tao cũng sẽ lên giường ngủ chung với mày." "...Ưm." "Nghe rõ chưa hả?" "...." "Đã nghe rõ chưa hả!" Cái luồng sát khí tỏa ra từ người hắn như đang gào thét báo hiệu rằng hắn sẵn sàng ăn tươi nuốt sống tôi ngay tại trận nếu như tôi không chịu ngoan ngoãn mở miệng đáp lời, thế nên tôi đành vội vã gật đầu lia lịa. Đôi môi của hắn, đang lao sầm sập về phía tôi, phanh gấp khựng lại chỉ…
    • Chương 37 bìa
      bởi Chung Seiker Lúc tôi bước chân vào thang máy của khách sạn, đồng hồ đã điểm 10 giờ đêm. Kể từ lúc sáng tinh mơ đến giờ, tuyệt nhiên không có lấy một cuộc gọi nào từ Chu Gi-oh gọi đến. Tôi đứng chôn chân nhìn chằm chằm vào tấm lưng to bè vững chãi của Doo-jiki, gã đang đứng trang nghiêm như một người gác cửa ở ngay chính giữa thang máy, cho đến tận khi thang máy chạy đến nơi. Và rồi, một câu hỏi…
    • Chương 36 bìa
      bởi Chung Seiker Vào lúc 8 rưỡi tối, khi mặt trời đã hoàn toàn khuất dạng lặn mất tăm sau đường chân trời, Kang Mun-su lững thững vác mặt xuất hiện tại quán cà phê, và Jin-yang cũng theo đó mà thu xếp đồ đạc bấm thẻ tan làm ra về. Nếu như hai cái con người oan gia ngõ hẹp đó mà cứ tiếp tục chạm trán dùng dằng ở chung trong một bầu không gian chật hẹp, thì cái bầu không khí ở đây chắc chắn sẽ chỉ càng…
    • Chương 35 bìa
      bởi Chung Seiker Những lời lẽ phóng túng của hắn khiến mặt tôi đỏ bừng. Nhìn vào tấm gương gắn trên tủ đồ trong phòng tắm, quả nhiên, cả vùng ngực của tôi cũng đã ửng đỏ. Giãn cơ cái đó ư? Có lẽ từ nay về sau, cụm từ kỳ quặc này sẽ vĩnh viễn thay thế cho từ "tự sục" trong tâm trí tôi mất thôi. —Được rồi. Tao chỉ đùa một chút cốt để chọc cho mày cười thôi mà. Chu Gi-oh, vừa cười xòa gạt…
    • Chương 34 bìa
      bởi Chung Seiker Tôi suýt chút nữa thì đã buột miệng thốt ra câu "Cháu cảm ơn chú," nhưng lại kịp thời nuốt ngược nó vào trong ngay chót lưỡi. Việc phơi bày cho hắn thấy tôi đang cảm thấy nhẹ nhõm đến nhường nào trước cái tin tức ấy thì có mang lại lợi lộc gì cơ chứ? "Vậy thì... cháu xin phép được lên lầu ạ." Tôi cúi gập người chào và quay lưng chuẩn bị rời đi, nhưng hắn tuyệt nhiên không có vẻ gì…
    • Chương 33 bìa
      bởi Chung Seiker Cơ thể hắn rung lắc dữ dội đến mức tôi có cảm giác như đang chơi trò xe điện đụng trong mấy chuyến dã ngoại thời học sinh vậy. Một tay bám chặt lấy bờ vai vạm vỡ của hắn để giữ thăng bằng, tôi cứ liên tục bị trượt tay vì những giọt mồ hôi nhễ nhại rịn ra trên da thịt hắn. Để không bị hất văng xuống khỏi cái cơ thể đang giật nảy chồm chồm lên như ngựa chứng ấy, tôi đành…
    • Chương 32 bìa
      bởi Chung Seiker Cái từ "thế thì" ấy giờ đây nghe cứ như một thứ bùa chú ma thuật ám ảnh. Ngay khoảnh khắc âm thanh ấy lọt vào tai, nó đã cưỡng chế ép buộc tôi phải nhanh chóng mở miệng thốt ra một lời nào đó hay làm một hành động gì đó để xoa dịu đi cơn cuồng nộ đang trực trờ bùng nổ của Chu Gi-oh. Trong khi đôi mắt đang đằng đằng sát khí của hắn chớp mở một cách chậm rãi nặng nề, những lời…
    • Chương 31 bìa
      bởi Chung Seiker "Đừng có nhìn tao bằng cái ánh mắt đó. Đây là lần đầu tiên của tao đấy, lần đầu tiên đấy. Tao không bao giờ hành xử như thế này với bất cứ ai đâu." "...Vâng." Ngón tay cái của hắn, đang vuốt ve má tôi, từ từ trượt đến đôi môi. Ánh mắt hắn, vốn đang dán chặt vào mắt tôi, cũng nương theo chuyển động đó mà hướng về phía miệng tôi. Linh cảm được một điều tồi tệ gì đó sắp sửa…
    • Chương 30 bìa
      bởi Chung Seiker Chu Gi-oh ngồi chễm chệ ở vị trí trung tâm một cách quen thuộc, hắn lướt nhìn tôi một cái rồi mới quay sang Kim Jeong-suk và mỉm cười. Ánh mắt hắn vốn đã dán chặt vào tôi ngay từ lúc mở cửa bước vào. Giống hệt như buổi sáng ở khách sạn, hắn dang rộng một cánh tay và cất giọng ra lệnh, "Lại đây." Trong khi tôi lúi húi di chuyển đến ngồi sát bên cạnh hắn, Kim Jeong-suk lại vờ vịt ngoảnh…
    Ghi chú