Các chương
-
Đã lâu rồi Cheong-ra mới được chiêm ngưỡng một võ giả tuấn tú như Dang Ran-yeong. Nhìn kỹ, răng hắn trắng và đều tăm tắp, móng tay cũng được cắt tỉa gọn gàng. Cảm thấy thỏa mãn trong lòng, Cheong-ra thản nhiên đưa mắt nhìn Dang Ran-yeong từ trên xuống dưới, từ gương mặt đến phục sức, rồi uống cạn chén rượu và đáp. "Đường thiếu gia sinh ra đã có tính cách đó rồi sao?" Y rót đầy…-
277,9 N • Ongoing
-
-
“…Đó.” Do-yul ngập ngừng kết thúc câu nói, đôi mắt khẽ run lên. Chẳng lẽ… là lỗi của tôi sao? Có phải vì khi nãy tôi bảo y nằm nghỉ, còn mình sẽ dọn dẹp nên y thấy khó chịu? Hay là vì y thấy ghê tởm chuyện tôi nôn mửa? Đầu óc Do-yul quay cuồng suy nghĩ, các đầu ngón tay khẽ run lên. Phải nói gì đó mới được, nhưng nhìn vào vẻ mặt lạnh lùng kia, tôi biết dù có mở miệng cũng…-
36,8 N • Ongoing
-
-
“Này huynh đài! Có nghe tin gì chưa?” “Tin gì cơ?” Đúng lúc đó, tấm rèm của khách điếm vốn đang vắng lặng bị vén lên, hai nam nhân bước vào. Giọng của họ lớn đến mức cuộc đối thoại vang vọng khắp gian phòng trống. Cheon Mu-gyeong vẫn thản nhiên uống rượu, chẳng buồn ngoái đầu lại. Trong lúc đó, tên điếm nhị do tên gia bộc gọi đã bắt đầu dọn thức ăn lên. Chẳng lẽ ở Ma Giáo,…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
"Hấp Tinh Khí Công, à không, ở thời đại này gọi là Hấp Tinh Đại Pháp nhỉ? Nếu như thứ đó dùng để hút lấy nội công, thì Tâm Tú Công của Vô Sơn Thần Nữ không hút nội công mà là nuốt trọn tàn niệm của linh hồn. Nó không hề gây hại cho con người." Ông liếc nhìn tôi rồi tiếp lời. "Ta biết ngươi đang nghĩ gì, nhưng Hấp Tinh Đại Pháp thực chất không phải là môn võ công tà ác. Chẳng qua…-
34,1 N • Ongoing
-
-
Go Tae-kyum không chỉ là không ưa, mà là ghê tởm. Tôi im lặng gật đầu, rồi chợt nhận ra như vậy không ổn, liền “ừ” một tiếng cho có lệ. Seo Hae-young lướt mắt qua tôi - kẻ mấy hôm nay còn gân cổ cãi lại, vậy mà hôm nay lại ngoan ngoãn đến lạ - rồi thở hắt ra, hỏi. “Đang nghĩ gì thế?” Câu hỏi thoát ra từ đôi môi đẹp đẽ ấy trùng khớp với điều tôi muốn hỏi hắn. Tôi chậm rãi…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Chóp mũi ngửi thấy mùi cà ri đã ôi thiu, Louis mở mắt ra với một cơn đói cồn cào đến khủng khiếp. Thấy kỳ lạ trước việc bản thân có thể dễ dàng nhìn thẳng vào ánh đèn huỳnh quang với cường độ sáng cao - thứ mà ngày thường nếu nhìn vào sẽ chói đến mức không thể mở mắt nổi, cậu bắt đầu lục lọi lại trí nhớ. Cậu đang nằm trên một sàn nhà lạnh lẽo nơi vương vất mùi cà ri.…-
35,4 N • Ongoing
-
-
Chẳng phải ai cũng từng trải qua cảm giác này sao? Vào buổi sáng, sau khi tỉnh giấc bởi tiếng chuông báo thức, In Yoo-shin rời khỏi giường, đánh răng rửa mặt, rồi ngồi xuống bàn ăn trong bếp. Nhưng bây giờ, cậu lại đang nghĩ rằng mình vẫn đang nằm trên giường, và toàn bộ những chuyện xảy ra từ đầu ngày đến giờ chỉ là một giấc mơ. ‘Tất cả chuyện này đều là mơ sao?’ Để tự…-
54,4 N • Ongoing
-
-
“…….” Anh thư ký đảo mắt, âm thầm quan sát cơn giận của Lyle. Là một beta, anh ta có thể không đồng cảm được với những vấn đề pheromone giữa alpha và omega, nhưng anh ta hiểu rất rõ sự thống khổ mà cấp trên của mình đang phải chịu đựng. Vì thế, anh ta biết rõ việc tìm kiếm một omega để ký hợp đồng quan trọng đến nhường nào. Chỉ là, Hae-jin mà anh ta vừa gặp lại khác quá xa so…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Chẳng biết đã chạy bao xa. Vừa dừng lại thở dốc, đưa mắt nhìn quanh, Dam-yeon bỗng nhận ra mình đang đứng trước một khung cảnh vô cùng xa lạ. Một luồng khí tức khác hẳn chốn hoàng cung phảng phất quanh đây. Cỏ dại mọc um tùm, những món đồ gỗ cũ kỹ như bị vứt bỏ từ lâu nằm lăn lóc giữa bụi rậm rạp. “Meo—” Tiếng mèo kêu văng vẳng vọng ra từ khe hở giữa mớ đồ gỗ ngổn ngang…-
36,1 N • Ongoing
-
-
"Lúc nãy tôi cứ tưởng cậu đi dạo chút thôi. Seo Hae-young bảo đi ra bến xe... Ừm, thì ra cậu ở đây." Tôi nhìn xuống Hyun-woo, người đang nói vòng vo. Hyun-woo nhanh chóng gửi tin nhắn định vị của mình cho Seo Hae-young, người đang đi loanh quanh vô ích, và ngay lập tức đứng dậy trên giường sau khi nhìn thấy khuôn mặt của tôi. "Cậu bị ngã à?" Một vết thương khô máu in hằn thành đường gọn gàng.…-
211,8 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 98 99 100 … 102 Tiếp