Các chương
-
Khí thế bức người tỏa ra từ kẻ nay đã thoát thai hoán cốt, không còn là "đứa trẻ của Ma Thần" mà đã trở thành chính Ma Thần, khiến Băng Long phải xù bộ vảy cứng cáp lên phòng thủ. Vô số vô hình kiếm từ không trung đồng loạt phóng thẳng về phía Băng Long. Thường thì số lượng kiếm càng nhiều, mật độ kiếm khí càng giảm. Nhưng mỗi thanh vô hình kiếm của Mu-gyeong đều chứa đựng tinh hoa…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Giọng nói quen thuộc đó đã đánh thức Cheong-ra, kẻ nãy giờ vẫn đang chết trân vì nỗi kinh hoàng vượt xa cả sự ghê tởm tột độ. "Mỹ nhân à, ngươi còn đứng đực ra đó làm gì mà không chịu vào nhà đi?" Chỉ đến lúc đó Cheong-ra mới chật vật tìm lại được chút sinh lực để nhúc nhích cơ thể. Dang Ran-yeong, kẻ vừa đẩy cửa chính bước ra, khẽ nhướng mày khi nhìn thấy sắc mặt tái nhợt…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Giọng nói quen thuộc đó đã đánh thức Cheong-ra, kẻ nãy giờ vẫn đang chết trân vì nỗi kinh hoàng vượt xa cả sự ghê tởm tột độ. "Mỹ nhân à, ngươi còn đứng đực ra đó làm gì mà không chịu vào nhà đi?" Chỉ đến lúc đó Cheong-ra mới chật vật tìm lại được chút sinh lực để nhúc nhích cơ thể. Dang Ran-yeong, kẻ vừa đẩy cửa chính bước ra, khẽ nhướng mày khi nhìn thấy sắc mặt tái nhợt…-
277,9 N • Ongoing
-
-
San-san kiên quyết tuyệt thực cho đến lúc đi ngủ. Đám cung nhân Vị Ương cung, đứng đầu là Myeong-ok, có quỳ lạy van xin gãy cả lưỡi cũng vô ích. Họ không dám lấy hoàng tự trong bụng ra để khuyên nhủ nữa, đành bất lực đứng nhìn chủ tử nhịn đói chịu khát. "Nương nương, nô tỳ để sẵn bình nước ấm ở đây, ngài cứ dùng nhé. Đêm hôm có cần gì, xin ngài cứ gọi nô tỳ ạ." Ở chốn…-
318,4 N • Completed
-
-
Đã hơn mấy chục ngày trôi qua kể từ khi họ bị kẹt trong hang động. Việc tìm kiếm kết giới vẫn giậm chân tại chỗ, và rồi một ngày nọ, Ho-yeon đột nhiên đổ bệnh nặng. Mu-gyeong chưa từng thấy ai yếu ớt và lạnh lẽo đến thế, hắn chỉ biết ôm chặt cơ thể đang đóng băng của y vào lòng mình để truyền hơi ấm. Có phải tại mấy con cá không? Hôm đó Ho-yeon khen cá ngon nên hắn đã bắt…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Cheong-ra lớn tiếng gắt gỏng, vờ như đang vô cùng tức giận. "Dang Ran-yeong! Nếu ngài còn tiếp tục buông lời sỉ nhục tại hạ thế này, tại hạ sẽ không đứng yên chịu trận đâu!" "Ngài không đứng yên chịu trận thì định làm gì, Baek Li thiếu gia? Ngài đang ở cái vị thế mà ngay cả khi ta bắt ngài phải trát cả tảng phấn lên mặt thì ngài cũng phải ngoan ngoãn tuân lệnh thôi. Nên biết điều…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Thái y Do sợ hãi đến mức không dám hé răng nửa lời. "Trong Thái y viện chắc chắn có loại thuốc đó. Cứ nói dối là thuốc tẩm bổ rồi ép y uống đi. Sau đó tạo hiện trường giả như thể y bị sảy thai ngoài ý muốn." "Nh-nhưng thưa bệ hạ, thai nhi đã khá lớn rồi, cho dù có uống thuốc phá thai thì cũng không tiêu biến đi được đâu ạ. Cuối cùng vẫn phải dùng thủ thuật lấy thai chết lưu ra…-
318,4 N • Completed
-
-
Lần này, âm thanh phát ra không trầm đục mà trong trẻo, thanh mảnh như một sợi chỉ mỏng, mơn man, trêu đùa các giác quan của Cheon Mu-gyeong. Trong khi lắng nghe giai điệu còn đang nắn nót, Mu-gyeong không rời mắt khỏi Ho-yeon. Ngồi trên phiến đá phẳng, Ho-yeon gảy vài nốt dạo đầu rồi ngẩng lên nhìn Mu-gyeong, nở nụ cười bẽn lẽn. "Đây là lần đầu ta đàn cho người khác nghe đấy." Nghĩ lại thì…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Cheong-ra cứ ngỡ bọn họ sẽ cuốc bộ trở về phủ đệ, nhưng một cỗ xe ngựa có khắc biểu tượng của Bạch Ngọc Thương Đoàn đã túc trực sẵn ở gần quán trọ. Có vẻ như bọn họ đã thu hoạch đủ tin đồn rồi. Khi bước lên xe ngựa, Cheong-ra lên tiếng bộc bạch nỗi thắc mắc nãy giờ vẫn luôn canh cánh trong lòng. "Nhưng mà này, Phượng Hoàng Kiếm thực sự rảnh rỗi đến mức tham gia một cái…-
277,9 N • Ongoing
-
-
"Trong người thấy thế nào rồi?" Giọng nói vang lên từ trong bóng tối khiến bóng người vừa gượng ngồi dậy trên giường chợt cứng đờ. "... À." Nữ nhân khoác trên mình lớp áo ngủ lụa trắng cùng chiếc áo choàng lông cáo tuyết ngập ngừng một lát, như đang cố nhận diện giọng nói vừa rồi, rồi mới khẽ khàng lên tiếng. "Ta cứ tưởng ai, hóa ra là tỷ tỷ." Eun phi vuốt lại mái tóc rối…-
318,4 N • Completed
-
- Trước 1 … 95 96 97 … 102 Tiếp