Các chương
-
“Dạ?” Bị nói trúng tim đen, Bliss giật mình chớp mắt hỏi lại, Penelope đáp lời với giọng điệu kiên quyết. “Trước mắt chúng ta cứ đi nghỉ cái đã. Trễ lắm rồi, ngày mai còn phải dậy sớm bắt đầu công việc nữa. Phải để đầu óc thư giãn chút đã.” Nói đoạn, ánh mắt bà lóe lên một tia sắc bén, nói thêm. “Sáng mai lúc ngài Bá tước đi làm, cậu ra chào hỏi thêm lần nữa xem sao.…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Bước ra khỏi thang máy, In-beom tiến thẳng về phòng giám đốc. Đôi giày da đánh bóng kêu cộp cộp, sải bước phóng khoáng băng qua hành lang. Hơi lạnh của màn đêm vẫn còn vương trên tay nắm cửa. Thế nhưng, khi mở cửa ra, thứ ùa vào không phải cái lạnh buốt, mà là hơi ấm đủ sưởi ấm cơ thể. Ánh mắt đầu tiên hướng về phía sofa. Con chó con thường thức dậy vào khoảng 7 giờ, hôm nay lại đang…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Mắt mũi nổ đom đóm, đầu óc quay cuồng nhưng không sao. Dù gì thì cũng hạ gục được một tên rồi. Lảo đảo một hồi mới đứng vững lại được, cậu nhóc quay phắt người về phía đám thanh niên đang cười đùa rôm rả đằng kia. Ánh mắt rực lửa hận thù, Bliss nắm chặt hai tay thành nắm đấm. Báo thù thôi. “Này, còn bia không đấy? Chỗ này cạn sạch rồi.” Một tên chỉ tay vào thùng bia…-
183,3 N • Ongoing
-
-
"Mắt nhìn người cũng khá đấy." Yoo Cheong-pung nâng chén trà lên, cố tỏ ra không bị khí thế của Cheon Mu-gyeong lấn át. Để ra vẻ thong dong, ông còn thổi phù phù vào chén trà đã nguội ngắt. "Thì cũng đoán được ngài biết cả rồi." Lần đầu Cheon Mu-gyeong gặp Yoo Cheong-pung, ông không có ngoại hình như bây giờ. Dù võ công cao cường nên trông vẫn tráng kiện dù đã gần sáu mươi, nhưng so với hiện…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
“Vào đi.” Giám đốc liếc mắt ra hiệu về phía trong văn phòng. Anh ta xách theo nhiều túi đen lớn và đi theo vào phòng giám đốc. Anh ta được gọi là quản lý Yu thản nhiên đặt vali xuống phía trong phòng giám đốc và mở ra. Một cái đầy những đồ vật không rõ công dụng, một cái trở thành bàn làm việc. Chuẩn bị xong, quản lý Yu mỉm cười, quay đầu nhìn giám đốc và Amin. “Bắt đầu thôi chứ…-
97,0 N • Ongoing
-
-
“Dạ, không ạ!” Amin lắc đầu mạnh đến nỗi nước mắt chảy dài bắn tung tóe ra xung quanh. Không hiểu sao, nhưng có vẻ anh ta tức giận không chỉ vì cậu ra ngoài, mà còn vì chính hành động uống rượu với anh Hyun-soo. Amin hiểu như vậy và khẩn thiết ngước nhìn anh ta van xin. “Em, em sẽ không uống nữa ạ. Rượu... em sẽ không uống nữa, giám đốc...” “Ai?” “Với anh Hyun-soo ạ...” “Nói lại.…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Chẳng mấy chốc, anh đã đi qua thành phố và bước lên thảo nguyên. Vượt qua nó, một bức tường cao hiện ra. Hình ảnh dinh thự quen thuộc khiến anh hoang mang. Chẳng lẽ mình lại đang mơ thấy ký ức về ngày cha mẹ qua đời? Thật lạ, anh đã không mơ giấc mơ đó từ khi còn nhỏ. Chỉ có điều, khác với lúc đó, mưa vẫn không ngừng rơi. Bất tận như bước chân anh. Và làn khói cầu vồng rực rỡ đang…-
111,1 N • Ongoing
-
-
“Vì trong nhà này có mỗi anh là ăn không ngồi rồi chứ sao. Mọi người đều bận đi làm, anh thất nghiệp thì ngủ tiếp đi chứ gọi làm cái quái gì.” Grayson im lặng một lúc. ―…Thế, có chuyện gì? Có vẻ như chẳng thể phản bác lại sự thật phũ phàng đó, Grayson thở dài, hỏi với giọng điệu uể oải. Bliss lại hít một hơi thật sâu rồi mới cất lời. “Em muốn gặp anh một…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Nhớ lại những gì Koi đã kể, mọi chuyện bỗng chốc trở nên logic lạ thường. Chẳng khó khăn gì để Cassian liên tưởng đến hình ảnh thằng bé đang thở phì phò, tức giận hậm hực với đám trẻ vào ngày hôm qua. Anh tiếp lời. “Đây là huân chương danh dự hả?” Bliss chỉ chau mày nhìn Cassian. Tưởng mình dùng từ hơi khó hiểu với trẻ con, Cassian giải thích thêm. “Anh nghe kể rồi. Hôm qua ở…-
183,3 N • Ongoing
-
-
"Được thôi. Biết trước thế nào cũng vậy nên ta đã mang theo loại rượu ngon nhất." Vừa chắp tay sau lưng, bà ta lấy ra một bình rượu. Wi Ho-yeon chỉ biết chớp mắt vài cái, không giấu nổi vẻ bối rối. "Ngươi không uống được rượu à?" "Vâng. Thật xin lỗi." "Có gì đâu mà phải xin lỗi. Công tử cứ uống trà, còn ta uống rượu là được mà." Bà ta vừa gọi tên A-bok, người gia nhân chẳng…
-
219,5 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 90 91 92 … 102 Tiếp