Các chương
-
"Tuyết hạt rơi rồi." Trước khi lên xe, Kang Tae-eon khẽ chạm ngón tay vào thứ cảm giác lạnh buốt vừa lướt qua má và phóng tầm mắt ra xa. Giữa những đám mây xám xịt nặng trĩu, những hạt tuyết tựa như tàn tro bay lả tả một cách vô định. Kang Tae-eon bước lên xe, những hạt tuyết vương trên cổ áo măng tô tan biến không để lại dấu vết. "Đến viện điều dưỡng nhé?" "Phải đến chào một…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Mặc cho Kang Tae-jun phản ứng ra sao, Kang Tae-eon với khuôn mặt điềm nhiên phủi đi những giọt nước đọng trên cổ áo rồi bất chợt mỉm cười. "Quyền sở hữu tác phẩm đó thuộc về anh cả đấy ạ." "Gì cơ?" "Em không hề biết anh cả lại có sở thích như vậy." "Mày đang sủa cái quái gì thế hả." "Những món đồ anh cả đã giao phó, giống như..." Như đang cố gắng chọn lựa từ ngữ thích…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Trước lời chỉ trích xác đáng của Kang Tae-eon, Ko Yo-han cứng họng không nói nên lời. Đồng thời, anh ta cũng không giấu nổi sự bối rối. Nhìn Ko Yo-han bằng ánh mắt có vẻ nghiêm túc, Kang Tae-eon nở một nụ cười ái ngại. Cậu ta vờ như miễn cưỡng, nhưng vì cần thiết nên đành phải nói ra. "Đó là hành vi diễn ra dưới sự đồng thuận. Nếu khó tin thì cậu cứ đi kiểm chứng những thứ mà Lee…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Một tràng ho bật ra từ miệng Lee Shin-woo. Trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn Lee Shin-woo đang trở mình đau đớn, Park Jeong-dae vặn vẹo khuôn mặt rồi buông lời đe dọa. "Mày liệu hồn đấy, Lee Shin-woo! Mày mà dám làm trò gì mờ ám, tao sẽ giẫm nát mày cho đến khi mày phải van xin tao giết mày đi! Nghe rõ chưa? Tao sẽ biến mày thành cái bồn cầu, sống không bằng chết, cả đời chỉ được húp tinh trùng của…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Song Woo-jae là một kẻ rất tiện để sai bảo. Hắn luôn tự mình giải quyết các vấn đề trước cả khi được hỏi, và phần lớn những phán đoán đó đều chính xác. Dù vậy, đôi khi hắn cũng đặt câu hỏi. Đó là những lúc hành động của Kang Tae-eon vượt ra ngoài khuôn mẫu. Một kẻ khó nắm bắt suy nghĩ như Kang Tae-eon cũng có những thói quen, sở thích nhỏ nhặt và những kiểu hành vi nhất…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Khoảnh khắc ấy, bờ vai Lee Shin-woo co giật. Từ phản ứng bất ổn đó, Kang Tae-eon đọc được sự sợ hãi của cậu. Bị ném vào môi trường bạo lực phi lý, Lee Shin-woo run rẩy như một chiếc lá non. Bản năng mách bảo cậu về những chuyện sắp sửa xảy ra khiến cậu thở dốc. Nhìn cậu, Kang Tae-eon khẽ tặc lưỡi. Lee Shin-woo đúng là một kẻ khờ khạo. Cậu dễ dàng chấp nhận cả tình dục lẫn bạo…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Dẫu nhìn thấu sự hoang mang đang lan rộng trong đám phi tần, Long Hoa Quý phi vẫn dửng dưng như không, tiếp tục gặng hỏi tỳ nữ thân cận của Xương tần. "Rồi sao nữa?" "Sau khi trở về từ Đằng Thanh Cung, thấy tay có vẻ đỡ hơn nên nương nương vui lắm, còn hào hứng chọn hộ giáp mới nữa. Thái y cũng bảo từ giờ nương nương có thể thường xuyên đeo hộ giáp nên nương nương mừng ra mặt. Và...…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Tình trạng đôi tay Xương tần nhìn qua đã thấy rất nguy kịch, những vết sưng tấy mưng mủ đỏ au nổi cộm lên trên mu bàn tay, rỉ ra thứ dịch vàng khè, tanh tưởi. Đặc biệt, mười đầu ngón tay đã tím tái, trông như thể phần thịt đang dần hoại tử. Móng tay của nàng cũng nứt nẻ, tưởng chừng chỉ chạm nhẹ là rơi rụng ngay lập tức. Trong đầu tất cả những người có mặt tại đây đều lóe…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Nhìn vẻ nhẹ nhõm lộ rõ trên khuôn mặt Thượng thiện đại nhân, Hae-eon cảm thấy áy náy, gượng gạo viện cớ. "Làm phiền ngươi rồi. Chắc trẫm đi dạo hơi lâu nhỉ?" "Bệ hạ bỏ chạy một mạch như thế chỉ để đi dạo thôi sao?" Thượng thiện đại nhân ngơ ngác hỏi lại. Hae-eon chỉ mỉm cười không đáp, chậm rãi cất bước. Thượng thiện đại nhân lật đật theo sau. "À đúng rồi, Thượng…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Nấm mồ đắp bằng đất thô sơ của Hoàng hậu lại một lần nữa bị san phẳng. Bài vị bằng gỗ do chính tay Hae-eon đẽo gọt cũng nằm lăn lóc trên nền đất bẩn. Cứ sau mỗi dịp giỗ Hoàng hậu, nơi này lại bị phá hoại một cách tự nhiên như thế, và chẳng còn một ai lui tới. Giữa chốn hoàng cung rộng lớn với hàng ngàn con người, đây là góc nhỏ bị lãng quên, chẳng một ai đoái hoài, chăm…-
131,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 84 85 86 … 102 Tiếp