Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 15 bìa
      bởi Chung Seiker Tiếng mưa bụi xuân tí tách rơi, lấp đầy không gian tĩnh mịch của Minh vương phủ bằng một giai điệu êm ả. Có lẽ vì sắp đến tiết Cốc Vũ nên những cơn mưa cũng ghé thăm thường xuyên hơn hẳn. Hôm nay, vương phủ hiếm hoi mới đón một vị khách quý. Vị khách bé hạt tiêu này chẳng ai khác chính là con trai của Tiên Thái tử, Yeo Song (Lữ Tùng). Sau khi Thái tử đoản mệnh qua đời, để an ủi và…
    • Chương 141 bìa
      bởi Chung Seiker "……Hức, b-bắt buộc ạ?" Hoàng đế dùng tay trái nâng má San-san lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại. "Nghĩa là dù không muốn thì cũng đành chịu, chẳng còn cách nào khác." Chẳng còn cách nào khác. Không phải vì y ngốc nghếch, mà vì đó là chuyện bất khả kháng. Thật nực cười làm sao, câu nói ấy lại khiến San-san thấy yên lòng đôi chút. Và vì thế, y lại càng khóc to…
    • Chương 140 bìa
      bởi Chung Seiker Những giọt nước mắt chực chờ nơi khóe mi cuối cùng cũng trào ra khi San-san khẽ nấc lên một tiếng nghẹn ngào. Từng giọt lệ to tròn lăn dài trên đôi má, lấp lánh dưới những tia nắng ban mai. Dáng vẻ mong manh, tội nghiệp ấy khiến Hoàng đế bất giác nhíu chặt mày. "T-tại sao, ngài lại tàn nhẫn g-giết người như vậy?" Cái đầu lăn lóc trên sàn, và cả cánh tay đứt lìa vương vãi trên vũng máu.…
    • Chương 14: Tuyệt thế Thần Y bìa
      bởi Ly Thiên Đầu giờ chiều, khi cái nắng gay gắt đã dần dịu bớt, trước cửa Tề Dân Đường - tiệm thuốc lớn nhất kinh thành - lại nhộn nhịp đông đúc hơn hẳn ngày thường. Bản tính của bách tính vốn là tò mò thích hóng hớt, cứ thấy chỗ nào đông người là y như rằng xúm đen xúm đỏ lại xem, xem chán chê mê mỏi rồi mới sực nhớ ra phải hỏi xem rốt cuộc là có chuyện gì. "Nghe đồn Tề Dân Đường…
    • Chương 14: Trân (珍) bìa
      bởi Ly Thiên "Ngươi mà dám bỏ chạy lần nữa, Yoon-bin sẽ phải chịu trận đòn y hệt như ngươi vừa nãy. Rõ chưa?" Lời đe dọa của Hoàng đế ban nãy vẫn còn văng vẳng bên tai, vọng lại trong màng nhĩ đang ù đi của San-san. Dẫu biết đẩy hắn ra không hẳn là bỏ chạy, nhưng y sợ rằng chỉ cần làm hắn phật ý một chút thôi, hắn sẽ lôi San-wol đến để trút giận. Cái tát lúc nãy đau đến mức mặt y giờ vẫn…
    • Chương 14: Lễ hội (1.3) bìa
      bởi Ly Thiên Chuyến đi Ý của Chủ tịch Kang đã được định sẵn là sẽ có Kang Tae-eon đi cùng. Nói chính xác thì người được bố của Ko Yo-han mời là Chủ tịch Kang chứ không phải Kang Tae-eon. Sau khi nhanh chóng tính toán thiệt hơn, Kang Tae-eon mỉm cười rạng rỡ và tự tay mở cửa phòng. "Cậu cứ nói lại là nếu được mời thì đó là một vinh dự nhé." "Chắc bố tôi sẽ vui lắm vì lâu lắm rồi tôi mới làm…
    • Chương 14: Giấc ngủ trưa bìa
      bởi Ly Thiên Men theo con dốc Seongbuk-dong đi lên, một bức tường thành với những viên ngói cổ kính uốn lượn tạo thành đường gờ cao vút dần hiện ra. Tựa như bức tường thành bao quanh ngoại ô thành cổ, dù có kiễng chân cao đến mấy cũng chẳng thể nhìn thấy bên trong. Bên ngoài bức tường cao lớn và kiên cố ấy, tuyệt nhiên không một bóng người qua lại. Nhìn từ xa, cánh cổng lớn trông như một vết loang lổ…
    • Chương 14 bìa
      bởi Chung Seiker Hắn mở nó ra và bắt đầu lôi các thứ bên trong ra ngoài. Vài chiếc thẻ, kể cả thẻ căn cước công dân, rơi xuống mặt bàn với những tiếng "lạch cạch" nhẹ tênh. Hắn tuyệt nhiên không đụng chạm gì đến xấp tiền dày cộp kia. Tự hỏi không biết hắn đang định làm cái trò gì, tôi nhìn chằm chằm vào chiếc ví vừa được ném về phía mình. "Giữ lấy đi. Mọi thứ bên trong đó là tiền tiêu vặt…
    • Chương 14 bìa
      bởi Ly Thiên "Ưk...!" Một âm thanh chát chúa vang lên khắp căn phòng. Không chỉ đầu tôi mà cả phần thân trên cũng bị hất mạnh sang một bên. Tôi hớp một hơi sâu, đau đớn lan tràn, khó mà thích nghi được ngay. Lâu lắm rồi mới lại bị đánh, cảm giác này còn đau gấp bội so với những cú tát mà cha tôi từng giáng xuống trong quá khứ. "Haa..." Tôi cắn chặt môi dưới, cố gắng nuốt cơn đau vào trong, nhưng cơ…
    • Chương 14 bìa
      bởi Ly Thiên "Tại sao lại không nghe lời chứ…" Đôi mắt Hae-young trong thật mệt mỏi dụi vào vai tôi, vuốt ve mông còn in đậm dấu tay sau vài cái vỗ, trầm ngâm một lúc rồi lên tiếng. "Cho đến khi tôi quay lại thì suy nghĩ kĩ lại đi. " Đẩy người tôi đang nằm trong lòng mình ra, Seo Hae-young bước ra khỏi bồn tắm, phủi phủi chiếc quần khô sũng một cách bình thần rồi hướng dẫn về phía cánh cửa kín mít.…
    Ghi chú