Các chương
-
Tôi cứ ngồi thu mình như thế, ôm lấy cơ thể ấm áp và mềm mại của Lili một hồi lâu. Chỉ đến khi cánh tay bị thương bắt đầu đau nhức, tôi mới gượng dậy đi tìm thuốc uống. Biết rõ uống thuốc khi bụng rỗng sẽ bị xót ruột, nhưng dù sao tôi cũng đã quen với việc đó rồi. Tôi lên tầng hai, định lấy thuốc từ ngăn kéo cạnh giường thì sực nhớ ra tủ lạnh đã hết sạch nước. Chắc là…-
40,4 N • Ongoing
-
-
Chỉ là, hoàn toàn không có cảm giác táo bạo hay cứng cỏi. Phải rồi, vì ngu ngốc đến thế nên ngay cả việc bị chụp ảnh công khai như vậy cũng không biết. Vốn dĩ, In-beom cảm thấy thiện cảm với loại sinh vật này. Nếu xét về mạnh yếu thì chẳng có tác dụng gì, nhưng mềm mại và xốp nhẹ, chỉ tồn tại để được mình yêu chiều. Dù sao cũng nghĩ nên gọi về xem thử một lần. Đang chán ngấy…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Để chuẩn bị cho kế hoạch đó, anh thậm chí còn mời vài đứa bạn đến lâu đài chơi. Vốn dĩ những trò nổi loạn chỉ thực sự kích thích khi đi thành bầy đàn cơ mà. Nào, giờ thì bắt đầu bằng trò gì trước đây. Chợt tưởng tượng ra cảnh mình đang trong tình trạng say khướt và khỏa thân nhảy bungee, Cassian bật cười lớn "Haha". Quăng đại chiếc khăn tắm ướt sũng xuống sàn, anh khoan khoái…-
183,3 N • Ongoing
-
-
"Yong-rin làm vậy sao? Chẳng phải là ngược lại à?" Vuốt ve đầu con rắn một cách cưng nựng, Dang Ran-yeong công khai buông lời chế giễu. Mặt Lim Jeong trắng bệch. Bình tâm nhớ lại thì, Độc Giác Xà chỉ trườn tới gần chứ chưa hề tấn công. Chính Lim Jeong mới là người vì quá sợ hãi mà vung kiếm chém trước. Nhưng thử hỏi có ai lại không ra đòn khi nhìn thấy một con rắn vừa dài vừa to như vậy…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Tôi không chạy trốn ngay lập tức, cũng chẳng lao vào chặn con yêu quái đang đè lên Tae-ha, chỉ biết há miệng ra một cách ngẩn ngơ. "...A.." Lạ thật, rõ ràng kế hoạch đã thành công mà. Tôi thầm nghĩ trong cơn mơ hồ. Mọi việc diễn ra đúng như dự tính, vậy mà con yêu quái lại tỉnh dậy. Dù bọn chúng không chạy ngay mà đứng đó nói chuyện, nhưng thời gian ấy vẫn quá ngắn để con yêu quái hồi…-
36,8 N • Ongoing
-
-
Lão nhân nhìn Mu-gyeong, gương mặt thoáng hiện vẻ thê lương rồi nhanh chóng bị che lấp bởi một nụ cười giả tạo. "Bái kiến Giáo chủ." Lão không hề có động tác chắp tay bái kiến thông thường, cũng chẳng giữ lấy lễ tiết tối thiểu dành cho Thiên Ma. Thế nhưng gã vẫn thản nhiên nốc cạn chén rượu. "Để tiểu nhân rót cho người một chén." Lão tiến lại gần, bàn tay nắm lấy bình rượu…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Tại núi Vô Sơn, một vị Thần Nữ đã sinh sống. Ngay từ lúc lọt lòng, bởi bộc lộ sự phi phàm, đến cả bậc sinh thành cũng phải dành cho người sự kính sợ. Ngay cả người thân cũng chẳng dám cẩu thả, luôn bày tỏ sự úy kỵ và tôn kính. Bọn họ xem người như một vị thần tiên giáng thế, chẳng dám xưng hô bằng tình máu mủ ruột rà. Chẳng cậy nhờ bất kỳ ai, người nữ nhân ấy cứ thế tự…-
34,1 N • Ongoing
-
-
Seo Hae-young cúi người lau sạch đến tận bắp chân còn lốm đốm vết bầm, rồi ném chiếc khăn ướt vào giỏ. Tôi đã quen với việc để lộ thân thể trần trụi, vậy mà vẫn đứng chết lặng tại chỗ, lắc đầu. “Không phải. Tỉnh rồi. Có động đậy mà...” “Không phải nhìn nhầm chứ?” “Không...!” Khép chặt môi, tôi lặng lẽ lần lại khoảnh khắc vừa rồi. Giọng nói của Lee Hee-sung…-
211,8 N • Ongoing
-
-
In Yoo-shin bối rối. ‘Sắp dựng đứng lên’ á? Tại sao anh lại làm vậy khi đang lái xe cơ chứ—như thế chẳng phải sẽ dễ gặp tai nạn sao? Đừng nói với tôi Gyu-ha đang ám chỉ một ý nghĩa khác đấy nhé…… Chắc chắn…… không phải đâu…… “Anh nói vậy là có ý gì……?” “Chính xác là những gì cậu đang tưởng tượng đấy.” “Á!” Cánh tay đang ôm chặt eo Hyeon Gyu-ha khẽ giật…-
54,4 N • Ongoing
-
-
Điều tốt nhất, dĩ nhiên, vẫn là biến mất thật xa ngay bây giờ. Nhưng Hae-jin nhanh chóng nhận ra điều đó là bất khả thi. Cậu cảm thấy thân thể mình lúc này như mặt hồ đóng băng mỏng manh. Khác với lúc trước, khi cậu còn có thể trụ vững trong dinh thự ấy. Giờ đây, chỉ một tác động nhỏ cũng đủ khiến cậu vỡ tan, như lần ngất xỉu vừa rồi. Dù có muốn buông bỏ tất cả, không có…-
111,1 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 81 82 83 … 102 Tiếp