Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 40 bìa
      bởi Chung Seiker Hắn một tay giữ cửa xe, tay kia chìa ra trước mặt Jang-bae. "Đưa chìa khóa xe cho tao." "Mày cứ lo giải quyết nốt công việc đi rồi tự bắt xe về sau." "Dạ vâng, thưa Hyung-nim (đại ca)." Jang-bae cung kính hai tay dâng chùm chìa khóa cho hắn, rồi gập người chào tạm biệt khi chúng tôi rời đi. "Chúc Hyung-nim đi đường bình an. Chúc Hyung-su-nim (chị dâu) đi đường bình an ạ." Hả. Cả cơ thể tôi lập tức…
    • Chương 37 bìa
      bởi Chung Seiker Lúc tôi bước chân vào thang máy của khách sạn, đồng hồ đã điểm 10 giờ đêm. Kể từ lúc sáng tinh mơ đến giờ, tuyệt nhiên không có lấy một cuộc gọi nào từ Chu Gi-oh gọi đến. Tôi đứng chôn chân nhìn chằm chằm vào tấm lưng to bè vững chãi của Doo-jiki, gã đang đứng trang nghiêm như một người gác cửa ở ngay chính giữa thang máy, cho đến tận khi thang máy chạy đến nơi. Và rồi, một câu hỏi…
    • Chương 5: Lễ hội (2.5) bìa
      bởi Ly Thiên Bị túm chặt tóc, Lee Shin-woo cứ thế lắc lư mông. Bạch bạch, nhịp điệu va chạm đều đặn hòa cùng tiếng thở dốc mỗi lúc một thô ráp của Park Jeong-dae khi gã thúc hông theo từng nhịp. "Đụ má, đụ má! Sướng không? Sướng hả? Địt mẹ, tao làm mày sướng hơn đúng không? Sướng hơn mấy thằng chó từng nếm thử cái lỗ đít của mày đúng không? Hả?" "Ư... ừ... sướng.... hức,…
    • Chương 3 bìa
      bởi Ly Thiên “Vì nhiều lý do, tôi không thể quay lại…” Đất Nga mênh mông, biên giới trải dài tưởng chừng vô tận. Dù có một người vượt biên, ai sẽ nhận ra? Nhưng người đàn ông rõ ràng đã trốn khỏi quê hương ấy dường như không bao giờ muốn quay lại. Dẫu chịu đủ khổ cực, khát vọng hướng thẳng đến Paris vẫn hiện rõ trong mắt anh. Một kẻ lữ hành nghèo khó từ chối cơ hội tốt đến thế thì…
    • Chương 26 bìa
      bởi Chung Seiker "Lần sau, hát ru cho tao nghe đi. Cái âm thanh này nghe chói tai quá." Hắn đã thức dậy, rửa mặt và thay quần áo từ lúc nào vậy? Chu Gi-oh đã hoàn toàn trong tư thế sẵn sàng, mái tóc được chải chuốt gọn gàng, khoác trên mình bộ vest đen trông như mới cóng. Thay vì thứ mùi rượu bia nồng nặc, một mùi nước hoa nam tính dễ chịu đang bao trùm lấy hắn. Trông hắn hoàn toàn tỉnh táo, khỏe mạnh, chẳng có…
    • Chương 10 bìa
      bởi Chung Seiker "Nếu mày không muốn làm thì cứ nói thẳng, đừng có viện mấy cái cớ dở hơi! Bán thân cái chó gì?!" Khi nhắc đến chuyện bán thân, hắn phản ứng như thể một kẻ bị động chạm đến vết thương lòng, thực sự nổi trận lôi đình. Tôi vốn không phải loại người dễ bị dọa sợ, nhưng khi đối diện với khuôn mặt đầy sẹo đang ép sát ngay trước mắt, tôi mới cảm nhận được thế nào là nỗi kinh…
    • Chương 35 bìa
      bởi Chung Seiker Những lời lẽ phóng túng của hắn khiến mặt tôi đỏ bừng. Nhìn vào tấm gương gắn trên tủ đồ trong phòng tắm, quả nhiên, cả vùng ngực của tôi cũng đã ửng đỏ. Giãn cơ cái đó ư? Có lẽ từ nay về sau, cụm từ kỳ quặc này sẽ vĩnh viễn thay thế cho từ "tự sục" trong tâm trí tôi mất thôi. —Được rồi. Tao chỉ đùa một chút cốt để chọc cho mày cười thôi mà. Chu Gi-oh, vừa cười xòa gạt…
    • Chương 3: Chuyển phòng (3) – Oral seg bìa
      bởi Ly Thiên Đôi mắt mang vẻ khó hiểu, đầy căng thẳng, dõi theo Kang Tae-eon. Ngay cả cử chỉ nhỏ bé ấy cũng khiến Kang Tae-eon thầm thấy hứng thú. Mái tóc quấn quanh ngón tay cậu ta khá mềm mại. Chỉ xét về ngoại hình, từ đầu đến cuối, Lee Shin-woo cứ như được đúc ra để hợp với gu của Kang Tae-eon vậy, không có điểm nào là không vừa ý cậu ta. Dù một chút bướng bỉnh hơn hay ngoan ngoãn hơn thế này cũng…
    • Chương 2 bìa
      bởi Ly Thiên Tôi đã chơi đến giai đoạn cuối của trò chơi nhịp điệu. Seo Hae-young, người đang quan sát những ngón tay lướt nhanh trên màn hình rộng trong tư thế nằm sấp, thì thầm nhỏ: "Móng tay của Yoon Hae-won đẹp thật." Ngay lúc đó, ngón tay của tôi trượt đi một chút. Tôi đã để tuột mất combo. Chính khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra. Giữa không gian tang lễ ngột ngạt với mùi hương nồng nặc làm tê…
    • Chương 36 bìa
      bởi Chung Seiker Vào lúc 8 rưỡi tối, khi mặt trời đã hoàn toàn khuất dạng lặn mất tăm sau đường chân trời, Kang Mun-su lững thững vác mặt xuất hiện tại quán cà phê, và Jin-yang cũng theo đó mà thu xếp đồ đạc bấm thẻ tan làm ra về. Nếu như hai cái con người oan gia ngõ hẹp đó mà cứ tiếp tục chạm trán dùng dằng ở chung trong một bầu không gian chật hẹp, thì cái bầu không khí ở đây chắc chắn sẽ chỉ càng…
    Ghi chú