Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • bởi Chung Seiker Sàn nhà Âm Biệt Đường được lát bằng đá và đất hoàng thổ tạo thành hệ thống sưởi sàn (Ondol) đặc trưng. Trên tường treo nhiều lớp da thú để cản bớt cái lạnh buốt giá từ bên ngoài. Tuy không phải vật liệu đắt tiền nhưng lại cho thấy sự tỉ mỉ, chăm chút. Có thể thấy rõ Ho-yeon đã dành biết bao tâm huyết cho những đứa trẻ nơi đây. "Bạc đãi ân nhân từng là tay chân chăm sóc mình…
    • Chương 87 bìa
      bởi Ly Thiên Dù vậy thì anh cũng chẳng phải kiểu đàn ông đào hoa sát gái gì cho cam. Tính cả thời tuổi teen bồng bột và những năm đầu đôi mươi thì anh cũng chỉ vắt vai vỏn vẹn ba mối tình. Tất nhiên, một con người lúc nào cũng sống khuôn phép, chuẩn mực như Cassian cũng từng có lúc nổi loạn, muốn phá vỡ nguyên tắc. Hậu quả của lần tình một đêm duy nhất trong đời là lãnh trọn một cú đấm trời giáng…
    • Chương 86 bìa
      bởi Chung Seiker Tây Noãn Các, nằm trong khuôn viên Hậu điện Thọ Khang cung gồm năm gian chính và ba gian phụ, là một không gian đặc biệt được Thái hậu ưu ái dành riêng cho hai vị hoàng tử là Việt vương và Định vương. Sự chu đáo này nhằm tạo một nơi nghỉ ngơi thoải mái mỗi khi hai vị hoàng tử - những người đã dọn ra ngoài sống tại vương phủ riêng - vào cung thỉnh an. Điều này phần nào cho thấy tình cảm…
    • Chương 86 bìa
      bởi Hoang Dã My Ào ào... Rào rào... Âm thanh nước chảy xiết thô bạo đánh thức Cheong-ra. Đó là một âm thanh mà y đã phát ngán khi phải nghe nó ròng rã suốt chuyến hành trình trên thương thuyền. Khi Cheong-ra mở mắt ra, bừng tỉnh sau một giấc ngủ sâu và nặng nề hiếm hoi, y nhìn thấy vầng trăng sáng vằng vặc trên bầu trời. Hình ảnh một vầng trăng chưa tròn hẳn in hằn trên võng mạc y. Chớp chớp... Khi y chậm rãi…
    • bởi Chung Seiker Âm Biệt Đường nằm ở nơi hẻo lánh nhất trong Băng Cung. Nằm khuất nẻo ở tận cùng phía Đông Bắc, tách biệt hẳn với khu chính điện uy nghi, Âm Biệt Đường nhìn bề ngoài đã thấy toát lên vẻ bần hàn. Những dải băng nhũ rủ xuống từ mái hiên như hàng rào gai nhọn, sương giá phủ kín bậu cửa như chực chờ xâm nhập vào trong. Tấm biển gỗ cũ kỹ được khắc chữ bằng kiếm trông khá vụng…
    • Chương 86 bìa
      bởi Ly Thiên Bà Penelope lẩm cẩm thật rồi sao. Đó là ý nghĩ đầu tiên xẹt qua đầu Cassian. Nếu không phải lẩm cẩm thì sao bà ấy lại có thể thốt ra những lời hoang đường đến vậy. Sáng mai phải lập tức gọi bác sĩ gia đình đến khám cho bà ấy mới được. Nhìn ánh mắt đầy nghiêm trọng của chủ nhân, Penelope hít một hơi thật sâu "Hừm", rồi kiên quyết gật đầu. “Ngài thử nghĩ mà xem, thưa Bá…
    • Chương 85 bìa
      bởi Chung Seiker "Ngươi vừa làm một chuyện vô ích đấy." "Nô tỳ ngu muội, trót làm bệ hạ phật ý. Nô tỳ đáng muôn lần chết." Myeong-ok quỳ sụp dưới đất, dập đầu liên tục tạ tội trước mặt Hoàng đế. Bà ta toan dập đầu thêm cái nữa thì Hoàng đế đưa tay lên ngăn lại. "Đủ rồi. Đừng có làm ồn ào lên." Ánh mắt Hoàng đế hướng về phía tẩm điện, nơi San-san đang say giấc nồng. Myeong-ok ngoan…
    • Chương 85 bìa
      bởi Hoang Dã My Không còn cách nào khác ngoài việc tuân theo mệnh lệnh vô lý đó, Cheong-ra thở hổn hển khi chật vật lắm mới có thể giữ cho cơ thể mình đứng vững. Từ tấm lưng thẳng tắp và thon thả cho đến tận cặp mông, y gồng mình lên đến mức hai bả vai nhô ra rõ rệt hơn hẳn mọi khi. Các cơ bắp trên người y đau nhức vì phải căng ra. Giờ đây, Cheong-ra chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến thế giới…
    • bởi Chung Seiker Một con trăn khổng lồ đang quấn siết lấy cơ thể Ho-yeon. Con trăn màu đỏ đen há cái miệng đỏ lòm, chực nuốt chửng y. Ho-yeon vùng vẫy kịch liệt cố thoát thân nhưng vô ích, cơ thể y bị siết chặt không thể nhúc nhích. Con trăn há to miệng, nuốt chửng Ho-yeon từ đầu đến chân. "Hức, c, con trăn...!" Ho-yeon giật mình tỉnh giấc, toàn thân run rẩy, khẽ kêu lên một tiếng thất thanh. Tim đập…
    • Chương 85 bìa
      bởi Ly Thiên Khi bóng tối dần buông xuống, chiếc xe lăn bánh trở về trên con đường cũ. Ngồi ở ghế sau như thường lệ, Cassian nhăn nhó, đưa tay day day ấn đường. Cơn đau nửa đầu chết tiệt. Cả ngày hôm nay đầu anh đau như búa bổ, cảm giác như hai con mắt sắp rớt ra ngoài đến nơi. Thà ngất quách đi cho xong nhưng cũng chẳng được. Anh không nhớ mình đã trải qua một ngày như thế nào. Chỉ lờ mờ nhận ra…
    Ghi chú