Các chương
-
Bỏ đi, dù sao với cái bộ não bé nhỏ của mình thì nghĩ đến đây là quá sức rồi. Chắc chẳng có gì to tát đâu. Đúng 3 phút sau khi nhắm mắt chìm vào giấc ngủ. 'Ý tớ là cũng chẳng có gì đáng nể phục cả. Lũ đó chỉ là một đám dị hợm lúc nào cũng phun Pheromone vương vãi khắp nơi thôi.' “Á á á!” Ký ức bất chợt xẹt qua đầu như một tia chớp khiến Bliss bật dậy hét toáng lên. Đúng…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Nếu tình trạng nghiêm trọng đến mức đó thì chắc chắn mọi người đều đã biết rồi. Việc Penelope không biết chứng tỏ vị quản gia già vẫn chưa đi đến bước đó. 'Chuyện này không thể giấu giếm được đâu. Tốt nhất là nên công khai tình trạng mất ngủ trầm trọng của ngài Bá tước và để ngài ấy tiếp nhận điều trị tích cực đi ạ.' 'Đương nhiên là tôi đã khuyên ngài ấy không biết…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Đâu, đâu?” “Gì thế? Mắt Bliss bị sao vậy?” “Oa, mắt Bee đỏ lừ rồi! Nhìn kìa, đỏ chót luôn? Quả dâu tây, quả dâu tây!” “Bị bọ đốt à?” “Đồ ngốc, chắc là bị ai đánh rồi. Bliss ngốc nghếch mà.” “Cái gì? Bliss, bị ai đánh hả? Là ai? Nói mau!” Từ phía sau đám em đang ồn ào la ó, người anh cả vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cậu út bèn lên tiếng. “Nếu thực sự…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Giá mà câu chuyện dừng lại ở đó thì hay biết mấy, nhưng Hầu tước lại không có ý định dừng lại. “Vậy là cậu và đứa trẻ đó tình trong như đã mặt ngoài còn e chứ gì. Đúng không? Lý do là gì thế? Một người vừa là người thừa kế duy nhất của gia tộc Công tước, lại vừa đĩnh đạc, chín chắn như cậu thì làm gì có ai nỡ chối từ. Hội quý bà phu nhân hễ cứ tụ tập là lại lôi cậu…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Mày không phải người nhà Miller.” Trước lời nói kiên quyết của đứa trẻ kia, Bliss lập tức trừng hai mắt lên đầy dữ tợn. “Mày lảm nhảm cái gì thế, đồ ngu xuẩn này. Tao không phải người nhà Miller thì là gì?” Hướng về phía cậu bé to xác hơn mình rất nhiều, cậu chúi mặt tới như muốn lao vào ăn thua đủ. Thế nhưng, trái với việc sợ sệt, tên kia chỉ khịt mũi khinh khỉnh rồi…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Được rồi, Bliss đã cố gắng rất nhiều. Vất vả cho con rồi. Giờ thì Daddy sẽ xếp đồ vào balo giúp con, còn Bliss thì tập cách chào hỏi nhé, chịu không?” “Cách chào hỏi ạ? Thế này á?” Bliss bật dậy rồi loạng choạng khuỵu một bên gối xuống. Chẳng cần hỏi cũng thừa biết thằng bé học cái kiểu chào đó ở đâu ra. Chắc chắn là bắt chước mấy cảnh trong mấy bộ phim truyền hình mà…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Anh ốm ở đâu hả? Cơm cũng chẳng ăn được, chắc chắn là trong người không khỏe rồi đúng không?” “Cái gì cơ?” Tại vì anh bị áp lực vì cái đuôi là em nên mới thế đấy, cái đồ…. Cơn bực tức chợt trào dâng, nhưng mà ngẫm lại thì thằng nhóc nói cũng không sai. Đằng nào thì anh cũng đang đau đầu như búa bổ vì dư âm của trận say bét nhè hôm qua. Cả cái sự đau nhức ê ẩm ở cái…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Dù có là bạn bè thân thiết đi chăng nữa thì cũng phải có chừng mực chứ. Đang trong kỳ nghỉ hè mà có cái hẹn gì quan trọng đến mức phải bỏ đi như thế, cái thằng ranh con hư đốn này. Cứ làm như mẹ không biết tỏng mấy cái cớ đó của con không bằng. Bà tự hỏi không biết có phải do phương pháp giáo dục của mình có vấn đề hay không, nhưng giờ nó đã lớn tồng ngồng rồi, đâu thể lôi ra…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Dù con trai đã lên tiếng xin lỗi, nhưng Công tước vẫn chưa chịu buông tha. “Nếu mày còn dám đụng đến một giọt rượu nào nữa thì tao tống cổ mày ra khỏi nhà ngay lập tức. Dám lái xe khi say xỉn hả? Cái thằng mất dạy này, mày học đâu ra cái thói hư tật xấu đó hả? Hả?” Thật ra đây là lần đầu tiên anh lái xe khi có hơi men trong người. Hơn nữa, trong tình huống cấp bách đó, anh cũng…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Vào ngày cuối tuần diễn ra buổi tiệc, bầu trời bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt. Dù đã khá quen với thời tiết âm u đặc trưng của nước Anh, nhưng nhìn những tia chớp thỉnh thoảng xé toạc bầu trời, Bliss vẫn có dự cảm chẳng lành. “Ưc.” Nuốt khan một cái, Bliss lo lắng ngước nhìn bầu trời. Thấy vậy, Penelope mỉm cười trấn an. “Thôi nào, không có gì to tát đâu. Cậu đừng căng…-
154,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 7 8 9 … 13 Tiếp