Các chương
-
A-nok cắn chặt môi, lặng lẽ cất bước. Có lẽ vì đã quá ngọ nên ánh nắng chói chang cứ xối xả trút xuống đỉnh đầu đoàn người. Phía đằng xa, bức tường rào trải dài và cánh cổng chính uy nghi, bề thế của Minh vương phủ dần hiện ra trong tầm mắt. Giây phút này, y mới thực sự cảm nhận được sức nặng của việc mình đã được tái sinh. Y lại quay trở về chốn này thêm một lần…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Giọng hắn thô ráp và nóng hổi, nghe cứ như thứ kim loại đang bị đem ra cọ xát. Đầu tôi lắc nguầy nguậy điên cuồng theo bản năng. “…Kh-không ạ. Tôi ra ngoài một chút rồi quay lại ngay ạ.” “Tao đang phải kìm nén lắm rồi đấy.” “…Hả ạ?” “Đừng có bắt tao phải chờ đợi.” “….” Bàn tay hắn, thậm chí còn nóng hừng hực hơn cả giọng nói, buông tay tôi ra, rồi tôi lập tức quay…-
237,1 N • Ongoing
-
-
Yoon Hae-won và Go Tae-kyum? Chuyện này có thể nào xảy ra được không? Hyun-woo tự tát vào má mình, cảm giác đau nhói khiến anh ấy nhắm chặt mắt rồi lại mở ra. Đây không phải là mơ. Anh ấy áp tai vào cửa, nín thở. Tiếng rên rỉ của người bạn vọng qua cánh cửa, yếu ớt và mờ nhạt. Hyun-woo, với tâm trí hoàn toàn bất ngờ, dùng bàn tay lạnh ngắt lau qua mặt. "Chết tiệt..." Hai người họ đang hẹn…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Sau đó, hắn hạ giọng thì thầm nhưng cố ý để Xương tần nghe được. "Chẳng phải Bệ hạ đã ngoan ngoãn nuốt trọn mọi thứ thần thiếp đút cho sao, thế nên suốt cả buổi sáng, môi của Bệ hạ..." "Đủ, đủ rồi!" Hoàng đế thét lên, khuôn mặt như sắp bật khóc đến nơi. Mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày, ngài lấy hai tay bịt chặt tai, vùng vẫy thoát khỏi vòng tay Quý phi. Khuôn mặt đỏ…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Rồi chiếc lưỡi của Hae-young dài thè ra liếm mạnh vào cái lỗ đang run rẩy vì bị giày vò. "Hức...!" Một cảm giác kỳ lạ. Một khối thịt ẩm ướt, mềm nhũn di chuyển xung quanh như thể đang làm giãn những nếp nhăn, rồi môi chạm vào và mút nhẹ nhàng. "Ư... không được, Hae-young à... đừng mà..." Bị liếm vào lỗ hậu, dù không phải dương vật, vẫn là một cú sốc quá lớn. Hơn nữa, người…-
211,8 N • Ongoing
-
-
"Tiện thiếp bái kiến bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế." "Được rồi. Nàng làm cái gì mà để ca ca nàng ốm liệt giường ra nông nỗi này mà không biết hả?" Bị Hoàng đế trút giận một cách vô cớ, San-wol vẫn không hề biến sắc, cung kính đáp lời. "Là do thần thiếp sơ suất, tội đáng muôn chết. Xin bệ hạ rộng lòng tha thứ. Nhưng ca ca của thần thiếp từ nhỏ vốn dĩ da dẻ…-
318,4 N • Completed
-
-
Hơi thở bị nghẹn ứ bỗng chốc được giải phóng, nhưng không vì thế mà tôi có thể hít thở dễ dàng ngay lập tức. Giống như bị dìm mặt xuống nước và phải ngậm một cái ống nhỏ để thở, trong đầu tôi cứ bị choán ngợp bởi ý nghĩ rằng mình sẽ không thở được nữa, rằng mình sẽ tuột mất cái ống và chìm nghỉm xuống đáy nước. Bóng tối mịt mù lại một lần nữa ập đến. Tầm nhìn…-
40,4 N • Ongoing
-
-
Lòng tôi thắt lại. Amin cúi gằm mặt, trả lời bằng giọng nhỏ như muỗi vo ve. “Vâng ạ.” Cậu nhặt lại chiếc thìa nhựa vừa đặt xuống. Chẳng hiểu sao giờ đây cậu chẳng còn cảm nhận được hương vị súp lòng từng rất ngon lúc nãy nữa. Bụng dạ khó chịu, miệng mất cảm giác ngon, cậu chỉ muốn dừng ăn, nhưng anh ta kia đã ra lệnh rõ ràng: phải ăn hết cơm rồi bò lại đây. Hơn nữa, đó là…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Thật ra, lý do hai người cùng nhau sải bước trên hành lang thế này là vì Cassian sợ cậu nhóc lại xông bừa vào phòng mình lần nữa nên mới xung phong đích thân dẫn đường đưa Bliss về phòng. Căn phòng nằm cách phòng Cassian không xa, chỉ cách nhau một dãy hành lang trưng bày áo giáp, và đây cũng là căn phòng ngủ dành cho khách tốt nhất trong lâu đài. Chắc chắn là mẹ anh đã đặc biệt cất công chuẩn bị…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Thả lỏng cơ thể, y uống cạn chén thuốc mà thúc phụ kề tận môi. Nhờ vậy, cơn đau quặn thắt ở bụng đã thuyên giảm đi nhiều. Y vận nội công kiểm tra thì thấy mặc dù có bị nội thương, nhưng may mắn là không quá nghiêm trọng. "Con đã bất tỉnh bao lâu rồi ạ?" Cheong-ra cất tiếng hỏi, bởi có vẻ như y đã tỉnh lại vài lần một cách ngắt quãng, nhưng ký ức lại chẳng hề rõ ràng. "Đã…-
277,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 77 78 79 … 102 Tiếp