Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 20 bìa
      bởi Chung Seiker “Sao lại thế?” “Nếu là omega lặn thì biện pháp tạm thời này cũng vô dụng. Bởi vì đó là do lượng pheromone dư thừa tác động một cách ngẫu nhiên. omega lặn không có khả năng đó.” “...” Biến số duy nhất trong cuộc đời anh ta cứ liên tục chạm vào dây thần kinh của anh ta. Khi cha mẹ mất sớm vì tai nạn và anh ta bị cuốn vào cuộc chiến tranh giành quyền thừa kế, Lyle cũng chưa từng nghi…
    • Chương 20 bìa
      bởi Ly Thiên “Tại sao cậu lại sợ hãi chứ? Có chuyện gì vậy? Tôi đã nói là tôi chắc chắn sẽ đưa cậu ra khỏi hầm ngục này mà.” Hyeon Gyu-ha, người mà sự thờ ơ của anh chỉ một chốc trước đó đã biến mất như một ảo ảnh, trở nên bồn chồn và tóm lấy vai In Yoo-shin. “Vâng, tôi tin là anh sẽ đưa tôi đi an toàn.” “Vậy thì tốt rồi.” “Gyu-ha-ssi sẽ bị bỏ lại một mình trong hầm ngục.…
    • Chương 2: Thuần ái tiểu thuyết bìa
      bởi Ly Thiên "Tải... xuống." Tô Cẩn Lương chật vật đưa ra lựa chọn. Y có một loại trực giác, nghe theo liền có thể tìm được cách phá giải thế cục. Tiếp đó, trước mắt bỗng lóe lên, ngay chính giữa tầm nhìn hiện ra một khung hình chữ nhật dài. "Ngươi đã làm gì mắt ta?" Tô Cẩn Lương giật mình, bắt đầu căng thẳng. 【Tiên tôn đừng sợ, ta đang ở trong não... phì, ở trong thức hải của ngài, không hề…
    • Chương 2: San-san bìa
      bởi Ly Thiên Một năm trước. Đó là một ngày xuân nắng ấm năm Vĩnh Huy(1) thứ hai mươi. Ngay từ tờ mờ sáng, chốn tư đệ(2) của Công bộ(3) Chủ sự(4) Yoon Yoon-gyeom (Doãn Nhuận Khiêm) đã vô cùng huyên náo. "Thật sự ta có thể được gặp Wol-i (Nguyệt Nhi) đúng không?" "Đúng vậy mà! Thế nên ngài mau qua đây đi. Đừng có trốn nữa! Phải thắt yêu đai chứ. Ngài cứ lề mề thế này, phu nhân mà bực mình bỏ…
    • Chương 2: Lễ hội (2.2) bìa
      bởi Ly Thiên Vừa vặn lúc sự hoài nghi lan tràn trong đôi mắt của Park Jeong-dae, kẻ thậm chí còn chẳng còn đủ tỉnh táo để phân biệt rạch ròi đó là lời đe dọa hay cảnh cáo. "Đưa Lee Shin-woo tới đây." Nghe chỉ thị này lần thứ hai trong ngày, Song Woo-jae lùi sang một bên. Chẳng cần phải đi đưa, Lee Shin-woo đã ở sẵn trong phòng khách sạn. Cậu nín thở, tận mắt chứng kiến cách Kang Tae-eon xử lý những kẻ…
    • Chương 2: Hội chứng Mood Cela (2) bìa
      bởi Ly Thiên Dựa trên bản hồ sơ sơ sài, phán đoán của Joo Eun-yu đã sai lầm. Tôi không phải là một vũ công vô dụng, chẳng có thanh xuân, tài năng hay gia thế. Mối quan hệ của tôi không dừng lại ở Song Woo-jae mà còn vươn tới tận Kang Tae-eon, và mối quan hệ giữa hai người, giống như câu trả lời của tôi, tuyệt đối không phải là "không có tình cảm gì sâu sắc". Tùy thuộc vào việc Kang Tae-eon có trở thành chỗ…
    • Chương 2: Chuyển phòng (2) bìa
      bởi Ly Thiên Tôi chớp mắt, không giấu nổi nỗi nghi hoặc chợt dấy lên. Kang Tae-eon, người đang ngả sâu vào thành ghế, khẽ nghiêng đầu một cách khó chịu. Đôi bàn tay đan chặt của cậu ta to lớn chẳng kém gì vóc dáng. Tôi rời mắt khỏi những ngón tay to bè, dài và thô kệch ấy, rồi ngẩng nhìn lên. Khuôn mặt đối diện bỗng dưng trở nên xa lạ. Khuôn mặt đẹp đẽ ấy, ở trường chẳng ai là không biết. Thế mà…
    • Chương 2 bìa
      bởi JemdyCommerce "Kiếm Nguyệt Quang, Baek Li Cheong-ra!" Một người thốt lên với giọng điệu ngưỡng mộ. Và y không phải là người duy nhất có phản ứng như vậy. Dân chúng ở Tiểu Hồ kéo dài cổ, ngây người nhìn về phía một nam tử nào đó. Người này chẳng phải phàm nhân. Dù từ xa, khí chất của y đã toát lên vẻ phi phàm. Mỗi người đều có khuyết điểm đâu đó trên cơ thể. Nhưng nam tử này thì…
    • Chương 2 bìa
      bởi Ly Thiên Karel thử đỡ người đàn ông ấy lên một chút, nhưng cổ anh mềm oặt ngả ra sau, chẳng có chút kháng cự nào. “Này, cố mở mắt ra một chút đi.” Người kia chỉ khẽ rên lên. Hắn liền xuống tầng dưới, muốn lấy ít súp cho bệnh nhân với hy vọng anh có thể ăn được. Ngờ đâu, khi hắn bước xuống sảnh, Julian đã ngồi đó từ trước, vừa đọc báo vừa nhâm nhi cà phê. Karel có chút bối…
    • Chương 2 bìa
      bởi Ly Thiên “Những thứ tà ác có thể chiếm lấy thân xác người sống. Chỉ vì chúng mang gương mặt con người không có nghĩa chúng thật sự là người. Hai đứa cũng phải cẩn thận.” Đó là câu chuyện ông thầy cúng kể cho In-ha và tôi, khi chúng tôi năn nỉ ông dọa bằng một câu chuyện ma. Sau đó, tôi còn nghe những câu chuyện tương tự thêm vài lần, đến mức nó khắc sâu trong đầu tôi. Ông thầy cúng là một…
    Ghi chú