Các chương
-
Thế nhưng, gác lại mọi chuyện, mỗi khi hít thở, cảm nhận được sự sống vẫn đang tuôn chảy, trái tim Hee Bi-yeon lại đập rộn ràng, một niềm vui sướng khôn tả trào dâng trong lòng. Dù sao thì, chẳng phải y vẫn còn hy vọng có thể tự tay thay đổi cái tương lai bi thảm kia hay sao. '...Mình đã có được một cơ hội. Cho dù có phải chuyên tâm tu luyện võ học lại từ đầu, thì cũng tuyệt đối không…-
12,0 N • Ongoing
-
-
“Được rồi, hai đứa ra xe trước đi. Papa và Daddy sẽ đi tìm Bliss rồi ra sau.” “Vâng ạ~” Dõi theo bóng lưng Grayson đang sải những bước chân nhẹ tênh như nhảy múa sau tiếng đáp lời ngân nga như hát, Ashley lẩm bẩm. “Đừng nói là con lại lải nhải mấy lời xằng bậy với Bliss đấy nhé?” “Đừng có nhìn Grayson với ánh mắt thành kiến như vậy chứ, Ash.” Dù chỉ là một câu lẩm bẩm…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Không phải cậu hoảng sợ vì trước nửa thân trên trần trụi của một người đàn ông đẹp trai, bản thân gầy gò của cậu không thể nào sánh được. Không, điều đó đã đủ đáng ngạc nhiên rồi. Không chỉ bởi vì tại phòng tập, Hyeon Gyu-ha có rèn luyện nhưng cơ bắp của anh không hề cuồn cuộn, hay bởi vì anh tao nhã và đẹp trai như một bức tượng. Thậm chí trên khắp cơ thể anh, những vết sẹo…-
54,4 N • Ongoing
-
-
Sống mũi cay xè, tiếng khóc nghẹn ngào tự động tuôn ra. Thấy Bliss sụt sùi, Koi cuống quýt rút khăn giấy trên xe, cẩn thận lau mặt cho con. “Trời ạ.” Ashley khẽ chép miệng thở dài. Nước mắt lưng tròng, Bliss bắt đầu thút thít khóc. “Sao thế nhỉ? Con mơ thấy ác mộng à?” Koi lo lắng vừa lau nước mắt vừa xót xa nhìn con. Nhưng Bliss vẫn nhắm nghiền mắt, khóc thút thít trong cơn mơ…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Làm sao em có thể chắc chắn như vậy?” Trước giọng điệu có phần trêu chọc của Ashley, Koi hiếm khi lại đáp trả một cách đầy tự tin đến thế. “Chỉ có Cực Omega mới nhận ra được người mang cùng đặc tính với mình thôi. Chứ nếu không, với một người không ngửi được Pheromone như em, làm sao có thể phát hiện ra đặc tính của Bliss trước tiên chứ?” Những lời Koi nói hoàn toàn là…-
154,3 N • Ongoing
-
-
- …Mọi chuyện là như vậy đó. May mà sơ cứu kịp thời nên thằng bé không sao. Nhưng sau khi về lâu đài nghỉ ngơi thì đột nhiên lại xảy ra cơ sự này. Ashley im lặng một lúc lâu. Ông có cảm giác như Công tước đang cố tình bỏ qua rất nhiều chi tiết quan trọng, nhưng cũng thật khó để căn vặn thêm. Tuy nhiên, ông vẫn có thể lờ mờ đoán được tình hình. Hơn ai hết, ông hiểu rõ tính cách của…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Anh bất giác nuốt khan. Nếu suy đoán của anh là đúng thì anh phải ra khỏi đây ngay lập tức. Sau đó phải ra lệnh cấm không cho bất kỳ ai lại gần căn phòng này, đồng thời bản thân anh cũng phải tắm rửa sạch sẽ để gột bỏ thứ mùi hương đang vương vấn trên người rồi mới tính đến các biện pháp xử lý tiếp theo. Tất nhiên, đó là trong trường hợp 'suy đoán' của anh là chính xác. Dù biết rõ…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Dù con trai đã lên tiếng xin lỗi, nhưng Công tước vẫn chưa chịu buông tha. “Nếu mày còn dám đụng đến một giọt rượu nào nữa thì tao tống cổ mày ra khỏi nhà ngay lập tức. Dám lái xe khi say xỉn hả? Cái thằng mất dạy này, mày học đâu ra cái thói hư tật xấu đó hả? Hả?” Thật ra đây là lần đầu tiên anh lái xe khi có hơi men trong người. Hơn nữa, trong tình huống cấp bách đó, anh cũng…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Aina rời mắt khỏi đám bạn say xỉn, quay lại phía Cassian hỏi. “Thế sao rồi? Bác sĩ vẫn chưa ra à?” Cassian gật đầu, đáp. “Nghe bảo vẫn còn đang điều trị. Tớ đang chờ đây.” “Vậy à….” Aina uể oải lầm bầm rồi thả mình ngồi phịch xuống ghế cạnh Cassian như người mất sổ gạo. “Công tước đến rồi đúng không? Cậu bị mắng thê thảm lắm hả?” Cô nàng lén liếc nhìn…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Vừa mới nhẫn tâm quăng quật Bliss lên trời xuống đất không thương tiếc xong, Cassian đã thản nhiên ngồi uống bia, cười đùa rôm rả với đám bạn. Cái đồ tồi tệ, đồ khốn khiếp. Thật sự là một tên tồi tệ. Mới lúc nãy còn hành hạ người ta xong, giờ lại có thể trơ trẽn ngồi uống rượu cười đùa như vậy, thật không thể tin nổi. Bliss tức giận đến mức nắm chặt hai tay run lên bần…-
154,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 6 7 8 … 13 Tiếp