Các chương
-
Dẫu biết gương mặt của Mu-gyeong tuấn tú đến mức kinh ngạc, nhưng phản ứng kịch liệt đến nhường này thì thật là… “Tiểu tử à, cứ thế thì nước canh đổ hết ra ngoài mất.” Wi Ho-yeon nở một nụ cười, thay đứa trẻ đặt tiểu bàn xuống mặt bàn để trấn an. Sau đó, y ân cần ngăn cản đứa trẻ đang định quỳ rạp xuống sàn, dịu dàng nói: “Không cần phải câu nệ đến thế…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
"A, không ạ. Không phải th, thế đâu..." San-san hoảng hốt, đảo mắt bối rối né tránh ánh nhìn của Hoàng đế. "Hà", Hoàng đế lại buông một tiếng cười nhạo lạnh lẽo. Sau đó là một khoảng lặng. Ánh mắt San-san không ngừng dao động đầy bất an. Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân vang lên. Dù chỉ là một âm thanh nhỏ cũng khiến San-san giật thót mình, co rúm người lại. Y cứng đờ ngẩng đầu…-
318,4 N • Completed
-
-
Chỉ tưởng tượng đến cảnh một người đàn ông cao hơn 2 mét phải co rúm người lại, chui tọt vào cái trò chơi bé xíu xiu này để chơi cùng con trai thôi cũng đủ khiến Cassian chóng mặt. Trời đất ơi, Ashley Miller…. Sự thật phũ phàng rằng chủ nhân của ‘Gia tộc có sức ảnh hưởng bậc nhất nước Mỹ’ lại đang phải sống một cuộc đời gian truân, vất vả đến mức không tưởng này bỗng…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Tôi thở dài thật sâu thay vì lấy dầu mè từ tủ bếp. Tôi đã nghĩ đến việc ra ngoài một lát thay vì lục tung cả căn nhà như thế này, nhưng dẫn theo Baek Ha-min là điều không thể, mà để cậu bé lại một mình còn tệ hơn. Tôi cũng không chắc liệu còn sót lại gì từ mấy kẻ kia không. Baek Ha-min giật mình khi nghe tiếng tôi lấy túi bánh mì ra. Dù đã bớt hơn trước, ánh mắt của cậu bé khi…-
26,8 N • Ongoing
-
-
“Trời, muộn thế này rồi…” Đang thẫn thờ ngồi dậy, cố gắng vắt kiệt chút sức lực để sống qua ngày, Hae-jin chợt liếc nhìn đồng hồ và cuống cuồng lên. Cậu đã ngủ quên mất. Tối qua chưa kịp ăn gì đã bị lôi lên giường, nên bụng đói cồn cào. Nhưng khi nhận ra mình đã lỡ mất giờ ăn, cậu càng thêm bồn chồn. Vội xỏ dép trong nhà, cậu bước tới trước cửa phòng. Đúng lúc ấy,…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Dù biết là chẳng còn cách nào khác, nhưng nghĩ đến cảnh đứa con bé bỏng phải một thân một mình nơi đất khách quê người, sống mũi Koi lại cay xè vì xót xa. Ông chỉ biết đứng đó dõi theo hình bóng con với trái tim đau thắt lại. Chẳng mấy chốc, chiếc chuyên cơ đã cất cánh, vút bay qua đại dương bao la. Và ngay khi vừa yên vị trên máy bay, Bliss đã lôi chiếc máy tính bảng ra, dán mắt vào màn hình…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Lần này, chỉ mới được năm chén, So-myeong đã hoàn toàn gục ngã, lăn ra ngủ mê mệt. Ả nằm sóng soài trên sàn, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng thở khò khè nhè nhẹ. Hoàng đế ra lệnh cho Thái giám Han bế ả lên giường. Sau đó, hắn sai người cởi bỏ toàn bộ áo ngủ và đồ lót của ả. Hoàng đế lặng lẽ quan sát thân hình trần trụi của So-myeong một lúc lâu, vẻ mặt đăm chiêu như đang suy…-
318,4 N • Completed
-
-
Tại sao lại có bia mộ của người đang sống sờ sờ ra đây? Là do kiếp trước hắn không để ý, hay đây lại là một biến số mới xuất hiện? Cheon Mu-gyeong ngồi xổm trước bia mộ, đưa tay gạt lớp băng mỏng phủ trên ba chữ cái tên y. Nghe nói Cung chủ Băng Cung đời trước vì muốn luyện linh dược sống đã nhốt hàng loạt trẻ em vào hang động, nhưng đất lở khiến cửa hang sập xuống, chôn vùi…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
‘Giám đốc, em sợ...’ Chỉ vì câu nói thảm hại đó của cậu, giám đốc đã dừng tất cả hành động. Dù Amin có thiếu hiểu biết đến đâu, cậu cũng không ngốc đến mức không đọc được ham muốn trong mắt anh ta. Đôi mắt lặng lẽ nhìn cậu lúc đó thấm đẫm một sức nóng không thể phủ nhận. Nếu cậu không nói câu đó... có lẽ cậu đã bị giám đốc nuốt chửng hoàn toàn. Bằng cách này hay…-
97,0 N • Ongoing
-
-
"Ơ!" San-san buột miệng thốt lên một tiếng kinh ngạc, khiến Thái hậu phải quay sang nhìn. "Sao thế? Hai người quen nhau à?" "……A." San-san nhìn hết Thái hậu lại nhìn sang Yoon, lúng túng ngậm miệng lại. Yoon quan sát biểu cảm của y, khóe môi khẽ nhếch lên. "Dạ vâng, thưa Hoàng tổ mẫu. Nhi thần từng tình cờ gặp người ở Ngự Hoa viên. Lúc đó nhi thần không biết thân phận của người nên đã…-
318,4 N • Completed
-
- Trước 1 … 67 68 69 … 102 Tiếp