Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 34 bìa
      bởi Ly Thiên Aina rời mắt khỏi đám bạn say xỉn, quay lại phía Cassian hỏi. “Thế sao rồi? Bác sĩ vẫn chưa ra à?” Cassian gật đầu, đáp. “Nghe bảo vẫn còn đang điều trị. Tớ đang chờ đây.” “Vậy à….” Aina uể oải lầm bầm rồi thả mình ngồi phịch xuống ghế cạnh Cassian như người mất sổ gạo. “Công tước đến rồi đúng không? Cậu bị mắng thê thảm lắm hả?” Cô nàng lén liếc nhìn…
    • Chương 34 bìa
      bởi Hoang Dã My Họ cởi bỏ y phục lấm lem bụi trần rồi tắm rửa sạch sẽ. Sau khi chải chuốt đầu tóc gọn gàng và chỉnh tề lại y phục, họ cùng Gong Hyeok-rin đến yết kiến sư phụ. Oh Tae-ryeong đang phải đối phó với Baek Li Yeong-hyeon, người nãy giờ vẫn cố chấp không chịu rời khỏi phòng người suốt cả ngày, với một vẻ mặt đầy phiền toái. "Ta sẽ báo cho đệ biết khi nào Cheong-ra về đến nơi, nên giờ…
    • bởi Chung Seiker Bắc Hải Băng Cung Cung chủ Wi Yeon-gang đang vô cùng đau đầu. Liệu việc gửi Wi Ho-yeon, một quả Phích Lịch Đạn có thể phát nổ bất cứ lúc nào, đến Ma Giáo có phải là lựa chọn sáng suốt hay không, câu hỏi đó cứ day dứt mãi trong ông. Đã quá hạn trở về của vài thành viên Tuyết Ảnh Đội đi theo hộ tống Wi Ho-yeon, vậy mà đến giờ vẫn bặt vô âm tín, càng khiến ông thêm lo lắng. Với tính…
    • Chương 33 bìa
      bởi Chung Seiker “À, cần bổ sung nhân lực gấp nên tôi đã rời đi một lúc...” Thực ra, đó là biện pháp được thực hiện vì tất cả những người có thể gây hại cho Hae-jin đều đang bị giam giữ trong sảnh tiệc. Nhưng ánh mắt sắc lẻm của Lyle khiến tín hiệu báo động trong đầu vị thư ký sáng lên. Có vẻ ưu tiên này không đúng. “Xin lỗi. Tôi sẽ đảm bảo việc này không tái diễn.” Anh lập tức cúi đầu.…
    • Chương 33 bìa
      bởi Chung Seiker Cơ thể hắn rung lắc dữ dội đến mức tôi có cảm giác như đang chơi trò xe điện đụng trong mấy chuyến dã ngoại thời học sinh vậy. Một tay bám chặt lấy bờ vai vạm vỡ của hắn để giữ thăng bằng, tôi cứ liên tục bị trượt tay vì những giọt mồ hôi nhễ nhại rịn ra trên da thịt hắn. Để không bị hất văng xuống khỏi cái cơ thể đang giật nảy chồm chồm lên như ngựa chứng ấy, tôi đành…
    • Chương 33 bìa
      bởi Ly Thiên Nhìn vẻ nhẹ nhõm lộ rõ trên khuôn mặt Thượng thiện đại nhân, Hae-eon cảm thấy áy náy, gượng gạo viện cớ. "Làm phiền ngươi rồi. Chắc trẫm đi dạo hơi lâu nhỉ?" "Bệ hạ bỏ chạy một mạch như thế chỉ để đi dạo thôi sao?" Thượng thiện đại nhân ngơ ngác hỏi lại. Hae-eon chỉ mỉm cười không đáp, chậm rãi cất bước. Thượng thiện đại nhân lật đật theo sau. "À đúng rồi, Thượng…
    • Chương 33 bìa
      bởi Ly Thiên Hoàng đế toan ngồi dậy nhưng lại khựng lại, rũ mắt nhìn San-san. Cơ thể trần trụi, trắng ngần nằm ngoan ngoãn trên tấm thảm lông cừu(1) trắng muốt mềm mại, mang một vẻ đẹp phi giới tính, chẳng rõ là nam hay nữ. Hoàn toàn không có lấy một cọng lông mao, vòm ngực phẳng lỳ, mỏng manh như một thiếu niên chưa phát triển hết, phần bụng nhô lên hệt như phụ nữ mang thai, và cả bộ phận sinh dục…
    • Chương 33 bìa
      bởi Chung Seiker Với khuôn mặt đẹp đến nghẹt thở, anh ta đã thốt ra những lời dâm dục đến vậy. Khuôn mặt giám đốc từ từ tiến lại gần thân mình Amin. Một hơi thở nhẹ nhàng bất chợt phả vào đầu vú đang tê rần và nóng bừng. Áp môi vào, anh ta há miệng ngậm lấy một mẩu thịt mềm như đang nếm một trái cây ngọt ngào. “Ư... hừ!” Một tiếng rên lớn bật ra khỏi miệng Amin. Vạt áo thun đang ngậm giữa…
    • Chương 33 bìa
      bởi Ly Thiên Để nhìn rõ hơn, Tae-kyum tháo cánh tay đang ôm eo tôi ra, tôi vội vàng kéo cổ anh lại. Đầu mũi họ chạm nhẹ vào nhau. Hiếm khi bối rối, Tae-kyum nhìn xuống tôi, người đã áp sát đến mức như sắp hôn. Tôi nhíu mày, kéo khóe miệng lên và cười. “Nói với Hae-young đi, là tôi sạch mà. Tôi đã rửa hết rồi. Tôi thơm đấy. Phải không? Tôi có thơm không?” Giọt nước mắt treo trên hàng lông mi ướt rơi…
    • Chương 33 bìa
      bởi Chung Seiker Gã đàn ông to con nhất bọn giật lấy gói thuốc trên tay Han-wol rồi vò nhàu nát. Phải vất vả lắm mới giấu được Thượng cung họ Jo mang ra ngoài, thế mà giờ lại sắp mất toi giữa đường phố thế này. Vừa nghe thấy câu "không thể thả dễ dàng", Han-wol sợ hãi tột độ, vội vàng cắm đầu cắm cổ nhặt nhạnh đống thuốc rơi vãi trên đất. Nhưng gã to con nọ đã giẫm mạnh gót giày lên bàn tay…
    Ghi chú