Các chương
-
"Này, nhanh lên! Mau lên nào." "Đang đến đây." Tôi kéo lê đế giày trên sàn và tiến lại gần chiếc sofa. Tôi đi vòng qua chiếc sofa đang quay lưng lại phía cửa, tạo khoảng cách rồi ngồi bệt xuống. Khi tôi vươn tay về phía chiếc điều khiển mà Tae-kyum đang cầm, chiếc điều khiển trắng bị ném lên bàn trước sofa. Ngay sau đó, một bàn chân lớn đẩy chiếc bàn gần đó ra xa. Theo quán tín tôi nhìn theo…-
26,0 N • Ongoing
-
-
“Xin chào……” Này! Kim Yoo-shin! Không, In Yoo-shin! Cậu đã làm cái quái gì vậy?! Giữa đêm hôm khuya khoắt, cậu tỉnh giấc và nghe điện thoại, nhưng ở đầu dây bên kia, người gọi lại hét lớn, nên cậu càng trở nên luống cuống hơn. Để xem đó là ai, In Yoo-shin nhìn lại điện thoại của mình một lần nữa, và đó là một người bạn cùng trại trẻ mồ côi với cậu. “Park Seung-gi? Cậu vừa…-
54,4 N • Ongoing
-
-
Dưới tư cách là một bề tôi đang đứng giữa khoảng sân trước Thánh Hòa điện, Yeo Jae-won cố gắng che giấu mọi cảm xúc trên gương mặt, quay lại hỏi Nội quan họ Seok đang đứng túc trực phía sau. "Nội quan Seok. Trong vương phủ có trồng cây lê nào không?" "Thần e là không có ạ... Thần chỉ biết là có cây hồng thôi, thưa Điện hạ." Nội quan họ Seok ấp úng đáp lời, rồi cố gắng bổ sung thêm…-
72,9 N • Ongoing
-
-
Á. Cassian đứng hình toàn tập. Chuyện quái gì thế này. Cái hạt đậu phộng tí hon này đang làm cái trò gì vậy? “Thả ra ngay.” “Mừng anh về nhaaa.” Sau một hồi lèo nhèo với cái lưỡi líu ríu, Bliss cười hì hì "Khà khà khà" rồi ngước lên nhìn anh. Bất ngờ chạm mắt nhau, Cassian khựng lại trong tích tắc. Thấy vậy, Bliss bỗng tặc lưỡi "Chậc". “Đồ tồi tệ nhà aaanh.” Sao tự dưng…-
154,3 N • Ongoing
-
-
"Thần xin bái kiến Hoàng đế bệ hạ. Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế." Khi mặt trời vừa ngả bóng về tây, Hoàng đế - sau khi giải quyết xong núi tấu chương ứ đọng - lại đến Vị Ương cung như thường lệ. Myeong-ok vội vã bước ra nghênh đón, quỳ rạp xuống hành lễ, kéo theo cả đám cung nhân Vị Ương cung nhất tề quỳ rạp theo. Chỉ riêng San-san là vẫn đứng ngây ra đó.…-
153,2 N • Ongoing
-
-
“Hứ, đồ tồi tệ.” Bliss mặt nặng mày nhẹ, ra sức cọ rửa cái bồn tắm. Cả đời chưa phải động móng tay vào mấy việc chân tay này bao giờ nhưng đành cắn răng chịu đựng vậy. Lệnh của Cassian mà, biết làm sao được. 'Cọ cho cái phòng tắm này sáng bóng như gương cho tôi.' Vừa qua giờ nghỉ trưa, điện thoại réo vang và cái tên khốn đó đã hạ lệnh như vậy. Lý do chỉ đơn giản là anh…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Hình phạt chỉ thực sự phát huy tác dụng răn đe khi nó được đem ra làm gương. Và tấm gương ấy phải đủ sức tạo ra một nỗi khiếp sợ tột độ thì mới có hiệu quả. Nếu không, sự trừng phạt cứ dai dẳng, dai dẳng mãi, cuối cùng dù có giết thêm bao nhiêu người đi chăng nữa cũng chỉ chuốc lấy sự phản cảm, chống đối mà thôi. Lên ngôi từ năm mười lăm tuổi, đã nếm đủ mọi đắng cay…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Một mùi hương hoa hồng nồng nặc xộc vào mũi. Cả căn phòng ngập ngụa trong thứ mùi hương nồng gắt như thể ai đó vừa đổ ụp mấy lọ nước hoa ra sàn nhà. Những bức tường màu xám than thanh lịch, nhã nhặn thường ngày giờ đã bị "nhuộm" thành một màu hồng chói lọi đến nhức mắt. Chiếc khung giường đồ cổ bằng gỗ chạm trổ tinh xảo đã không cánh mà bay, thay vào đó là một cái khung…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Hoàng đế rũ mắt nhìn San-san đang thút thít, khẽ nhíu mày khó chịu. Hắn thấy gai mắt khi y lại đi khóc thương cho một gã phụ thân tồi tệ như vậy. "Chính vì là phụ thân của ngươi nên càng không thể giữ lại mạng sống. Trở thành phu thê với trẫm là như vậy đấy. Có một kẻ ti tiện, hèn hạ như thế làm cha vợ, thì thể diện của Hoàng hậu để đâu cho hết? Thà chết đi còn hơn, cũng là vì…-
153,2 N • Ongoing
-
-
“Ch-Cháu á?” Bliss mặt cắt không còn một giọt máu, hét lên thất thanh. Penelope lại gật đầu cái rụp "Đúng vậy". Trời đất ơi, mình điên thật rồi! Sao lại đi ôm cái tên khốn kiếp đó chứ! Bliss hoảng hốt tột độ, nhưng sự chú ý của Penelope lại đặt ở một chỗ hoàn toàn khác. “Nhưng mà ngài Bá tước nổi tiếng nhạy cảm thế mà lại ngủ say sưa không biết trời đất gì mới tài chứ.…-
154,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 4 5 6 … 32 Tiếp