Các chương
-
Về bề ngoài, đó là một biện pháp nhằm chăm sóc người mẹ đang dưỡng bệnh ở Ha-gyeong, thế nhưng không một ai ngây thơ tin vào điều đó. Đủ mọi lời đồn đoán nổ ra. Có lẽ ngài ấy rốt cuộc cũng chán bà vợ hai rồi chăng. Cũng đến lúc rước người mới về nhà rồi đấy chứ. Tuy nhiên, chính bản thân Kang Tae-eon mới là người muốn nhập học ở thành phố trực thuộc trung ương, và sau khi…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Tiếng gõ cửa vang lên ba tiếng. Tô Cẩn Lương cảnh giác bước tới sát cửa, chuẩn bị sẵn sàng hễ có bất kỳ động tĩnh khác thường nào liền lập tức thoát thân qua cửa sổ. Thế nhưng, có vẻ như đó chỉ là gã sai vặt của quán trọ đang đi gõ cửa từng phòng để hỏi xem khách có cần dùng trà sáng hay không. Tô Cẩn Lương thở phào một hơi, nuốt xuống vị tanh ngọt ngập trong khoang miệng, yêu…-
45,1 N • Ongoing
-
-
"Tải... xuống." Tô Cẩn Lương chật vật đưa ra lựa chọn. Y có một loại trực giác, nghe theo liền có thể tìm được cách phá giải thế cục. Tiếp đó, trước mắt bỗng lóe lên, ngay chính giữa tầm nhìn hiện ra một khung hình chữ nhật dài. "Ngươi đã làm gì mắt ta?" Tô Cẩn Lương giật mình, bắt đầu căng thẳng. 【Tiên tôn đừng sợ, ta đang ở trong não... phì, ở trong thức hải của ngài, không hề…-
45,1 N • Ongoing
-
-
Địa bàn của phủ Thừa tướng vô cùng rộng lớn, quy mô chẳng hề kém cạnh vương phủ của những thân vương quý tộc mang dòng máu hoàng thất. Nếu như không phải vị Quốc sư trước đây đã từng nhiều lần lui tới nơi này, thì với việc đột nhập vào giữa đêm hôm khuya khoắt như hiện tại, kẻ khác sẽ chỉ có cảm giác như đang dấn thân vào một mê cung không lối thoát, hoàn toàn mất phương…-
45,1 N • Ongoing
-
-
Đầu giờ chiều, khi cái nắng gay gắt đã dần dịu bớt, trước cửa Tề Dân Đường - tiệm thuốc lớn nhất kinh thành - lại nhộn nhịp đông đúc hơn hẳn ngày thường. Bản tính của bách tính vốn là tò mò thích hóng hớt, cứ thấy chỗ nào đông người là y như rằng xúm đen xúm đỏ lại xem, xem chán chê mê mỏi rồi mới sực nhớ ra phải hỏi xem rốt cuộc là có chuyện gì. "Nghe đồn Tề Dân Đường…-
45,1 N • Ongoing
-
-
Trông giống như một bức tranh màu nước nhạt nhòa, gần như không có sắc độ vậy. Cậu cũng thế. Hiểu rõ ý nghĩa ẩn sau câu nói đó, ánh mắt của Ko Yo-han lại một lần nữa thu trọn hình ảnh Lee Shin-woo. Một đứa trẻ dù tài năng có hơi kém cỏi nhưng luôn nỗ lực và chăm chỉ, đó là lời nhận xét của giáo viên phụ trách về Lee Shin-woo. Đối với Ko Yo-han, Lee Shin-woo cũng chỉ là một thành viên cùng…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Karel thử đỡ người đàn ông ấy lên một chút, nhưng cổ anh mềm oặt ngả ra sau, chẳng có chút kháng cự nào. “Này, cố mở mắt ra một chút đi.” Người kia chỉ khẽ rên lên. Hắn liền xuống tầng dưới, muốn lấy ít súp cho bệnh nhân với hy vọng anh có thể ăn được. Ngờ đâu, khi hắn bước xuống sảnh, Julian đã ngồi đó từ trước, vừa đọc báo vừa nhâm nhi cà phê. Karel có chút bối…-
18,5 N • Ongoing
-
-
"A. Yoon Hae-won chơi tệ vãi." Chiếc tay cầm bị đẩy ra xa lúc nãy giờ lại nằm gọn trong tay. Đằng sau, tiếng đế dép lê cọ xát nhẹ nhàng trên sàn đá cẩm thạch vang lên. Tiếng ngón tay lướt qua tựa lưng ghế sofa, mùi hương phảng phất khi ai đó khẽ đẩy vai tôi rồi ngồi xuống bên cạnh. Và sau đó, một giọng nói vang lên. "Thua rồi à?" "Ừ. Yoon Hae-won chết sạch rồi. Không còn là thằng nhóc ngày…-
26,0 N • Ongoing
-
-
Màn đêm đen đặc, đục ngầu giăng bủa khắp không gian, bao trùm từ tầng mây cao vút đến tận mặt đất thấp lè tè. Ánh trăng nhợt nhạt, ma mị bắt đầu nghiêng mình về phía Tây, len lỏi qua ô cửa sổ đang mở toang, ùa vào khuê phòng của biệt viện hệt như một dòng thác bạc. Sau khi đã sai hạ nhân dọn dẹp mâm cơm tối từ sớm và nhắm mắt nhắm mũi nốc cạn chén thuốc đắng ngắt mà Jo…-
72,9 N • Ongoing
-
-
Năm 1911, tại biên giới phía Bắc của Đế quốc Áo, Hungary. “Karel, nhìn kìa.” Julian – chàng trai trẻ với mái tóc vàng óng gần như ánh bạc – chỉ tay về phía một chiếc bàn, giọng hiếm khi nào hứng khởi đến vậy. “Cậu ta trông đúng là nghèo kiết xác.” Tầng trệt của quán trọ nhỏ, đơn sơ nhưng đông nghịt khách, bàn nào cũng kín. Nhờ vậy mà Karel coi như không nghe thấy lời Julian, vin cớ…-
18,5 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 4 5 6 … 29 Tiếp