Các chương
-
Không phải cậu hoảng sợ vì trước nửa thân trên trần trụi của một người đàn ông đẹp trai, bản thân gầy gò của cậu không thể nào sánh được. Không, điều đó đã đủ đáng ngạc nhiên rồi. Không chỉ bởi vì tại phòng tập, Hyeon Gyu-ha có rèn luyện nhưng cơ bắp của anh không hề cuồn cuộn, hay bởi vì anh tao nhã và đẹp trai như một bức tượng. Thậm chí trên khắp cơ thể anh, những vết sẹo…-
54,4 N • Ongoing
-
-
Khi tỉnh táo lại và nhìn ra sau, chiếc dù, Seo Hae-young, và mọi thứ đều biến mất. Không biết tôi đã đi bao xa. Để kiểm tra thời gian, tôi lục túi nhưng không thấy điện thoại. Nghĩ lại thì từ khi đến biệt thự, tôi chưa từng lấy nó ra khỏi túi. Thay vào đó, một tờ năm nghìn won nhàu nát rơi ra. Tình cờ có một quán cà phê bên đường, tôi đổi năm nghìn won lấy thời gian. Tôi hút từng ngụm…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Vẫn nguyên bộ đồ định mặc để ra ngoài, Hae-jin co ro trên giường, bỗng nghe tiếng ồn ào bên ngoài liền ngẩng phắt đầu dậy. Nhận ra đó là âm thanh cậu đang chờ, cậu vội vàng di chuyển, lao ra ngoài. Khoảnh khắc nhận ra đám người hầu chẳng phải không biết quản gia ở đâu, mà chỉ đơn giản là không muốn đối diện với mình, Hae-jin đã hoàn toàn suy sụp. Không những thế, trong tay cậu chẳng…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Dam-yeon nhờ sự giúp đỡ của Yoon Thượng cung và các cung nữ để thay bộ y phục mới. Mái tóc vốn luôn được búi gọn gàng nay cũng được chải chuốt lại cho phù hợp với trang phục. “Có quá... phô trương không?” Y chẳng phải là khuê nữ trẻ tuổi gì, việc trang điểm quá đà thế này khiến y để lộ rõ vẻ gượng gạo. Nhìn bóng mình trong gương đồng, Dam-yeon lo sợ người ngoài sẽ buông lời…-
36,1 N • Ongoing
-
-
"……" "Tỉnh mộng đi, thứ tạp chủng như ngươi thì lấy tư cách gì để Tam hoàng tử Đại Thần phải để mắt tới chứ?" Bởi lẽ đó là sự thật rành rành nên lời nói ấy tựa như một lưỡi dao găm thẳng vào tim. Trong miệng đắng ngắt. A-nok u buồn ngước đôi mắt đang cụp xuống lên. Seol Ga-muk hệt như một con chim sâu mỏ nhọn. Hắn không ngừng buông lời dè bỉu, chà đạp A-nok. Nhưng lúc này…-
159,9 N • Ongoing
-
-
“Thợ săn Sung Do-hyun?” Đám bắt cóc vốn đang căng thẳng, nhìn tôi với vẻ nhẹ nhõm. Ngược lại, khuôn mặt của Baek Ha-min lại cứng đờ. Dù đầu cậu ấy nhỏ như vậy, nhưng có vẻ cậu nhóc không nghĩ rằng tôi đứng về phía mình. “Haha.” Mấy tên thợ săn cười gượng, rồi bắt đầu tiếp tục công việc. Đúng vậy, chúng chắc hẳn nghĩ rằng tôi – Sung Do-hyun, người ghét cay ghét đắng Baek…-
26,8 N • Ongoing
-
-
“Trước mắt, việc ép buộc cậu ấy đi khám tâm lý cũng có thể là một yếu tố gây stress. Đặc biệt là với tình trạng cơ thể hiện tại. Tôi cho rằng giai đoạn này, phục hồi thể lực quan trọng hơn.” “Ừ.” “Nhưng đây không phải chuyên môn của tôi, nên tôi khuyên ngài nên tìm một bác sĩ tâm lý chuyên khoa.” “Tôi sẽ tham khảo.” Bác sĩ chào rồi bước ra ngoài với dáng vẻ nhẹ nhõm. Cũng…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Tôi mang trong lòng một nỗi nơm nớp lo sợ thừa thãi rằng cái gã Seoul kia rất có thể sẽ nhìn thấu được những nước đi lộ liễu của Chu Gi-oh. Hắn đã từng vỗ ngực tự xưng mình không phải là một thằng ngu, thế nên chắc chắn hắn sẽ biết cách tự mình lo liệu xoay sở, nhưng trong thâm tâm tôi vẫn không sao xua đi được cái cảm giác bồn chồn bất an. Cơn khát cháy cổ bỗng nhiên ập đến, và tôi…-
237,1 N • Ongoing
-
-
"Ai, là ai đã hãm hại thần thiếp. Bệ hạ hãy xé xác, xé xác kẻ đó ra cho thần thiếp." "Rốt cuộc là kẻ nào đã làm vậy." Ánh mắt đờ đẫn, lạc lõng của Xương tần cuối cùng cũng dừng lại ở Quý phi. Nàng trợn ngược mắt, cố gắng gượng dậy, gào thét điên cuồng. "Quý phi... Quý phi!" "Xương tần, Xương tần, không được! Nàng bình tĩnh lại đi!" Hoàng đế vội vàng ôm lấy Xương tần,…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Nhiều ngày trôi qua kể từ khi Hoàng đế trả lại chiếc gối cho San-san. Mỗi ngày trôi qua đều mong manh như mành chỉ treo chuông. Bởi lẽ, việc trả lại chiếc gối chẳng thể giải quyết được cội rễ của vấn đề. Ngoại trừ lúc ăn và lúc ngủ, San-san lúc nào cũng ôm khư khư chiếc gối trong lòng như ôm một đứa trẻ. Đến giờ cho bú, y lại cẩn thận trao chiếc gối cho nhũ mẫu Thượng cung, không…-
318,4 N • Completed
-
- Trước 1 … 47 48 49 … 102 Tiếp