Các chương
-
Chuôi roi được trang trí cực kỳ tinh xảo, khiến khó phân biệt liệu đó là vũ khí hay chỉ là một phần trang sức của y phục. Xét rằng người này là một võ nhân, khả năng là vũ khí có lẽ cao hơn. Nam tử nheo mắt, nở nụ cười rạng rỡ. "Ta chỉ là một lữ khách qua đường, đến chiêm ngưỡng hồ nước nổi danh nhất Trung Nguyên, thế thôi." Chỉ là lữ khách qua đường... Nhưng dù nhìn từ góc độ…-
277,9 N • Ongoing
-
-
“Được rồi, hai đứa ra xe trước đi. Papa và Daddy sẽ đi tìm Bliss rồi ra sau.” “Vâng ạ~” Dõi theo bóng lưng Grayson đang sải những bước chân nhẹ tênh như nhảy múa sau tiếng đáp lời ngân nga như hát, Ashley lẩm bẩm. “Đừng nói là con lại lải nhải mấy lời xằng bậy với Bliss đấy nhé?” “Đừng có nhìn Grayson với ánh mắt thành kiến như vậy chứ, Ash.” Dù chỉ là một câu lẩm bẩm…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Dưới ánh sáng chói lòa, Amin đứng trên sân khấu. Trong khi đoạn nhạc dạo vang lên, trái tim đập thình thịch như sắp nổ tung. Vốn tính nhút nhát, trước khi cất lên câu hát đầu tiên, tay cậu luôn lạnh cóng và cứng đờ. Nhưng khoảnh khắc câu hát đầu tiên bắt đầu, nỗi sợ hãi và e dè chiếm lấy Amin tan biến như chưa từng có. Khoảnh khắc cẩn thận mở miệng bắt đầu bài hát là lúc Amin thích…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Do-yul ngây người, miệng khẽ há, ngẩn ngơ ngước nhìn mỹ nhân, không, ngước nhìn Un. Dù chẳng có sức mạnh vật lý, nhưng gương mặt ấy vẫn như tát mạnh vào đầu tôi, đẹp đến mức khiến người ta mê mẩn. Đôi mắt Do-yul khẽ run, chậm rãi mở miệng hỏi: “Vậy… tên, không, danh tính của ngài…” “Un.” “…Là Un có nghĩa là vận chuyển?” “Là Un của mây…-
36,8 N • Ongoing
-
-
Tôi siết chặt lấy vai Tae-kyum, cắn môi nhịn xuống cảm giác lạ lẫm. Tôi chưa từng nghĩ sẽ để ai xâm nhập vào nơi đó, nên dù chỉ là một ngón tay thôi cũng đã quá sức chịu đựng. Tae-kyum lần mò trên tấm chăn mỏng, lấy lại lọ gel, đặt ngay cửa vào rồi bóp mạnh. Chất lỏng lạnh buốt chảy dọc theo đùi khiến tôi co rúm vai lại. “Ưk…” “Chảy hết ra ngoài rồi.” Vừa nói, Tae-kyum…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Dẫu biết gương mặt của Mu-gyeong tuấn tú đến mức kinh ngạc, nhưng phản ứng kịch liệt đến nhường này thì thật là… “Tiểu tử à, cứ thế thì nước canh đổ hết ra ngoài mất.” Wi Ho-yeon nở một nụ cười, thay đứa trẻ đặt tiểu bàn xuống mặt bàn để trấn an. Sau đó, y ân cần ngăn cản đứa trẻ đang định quỳ rạp xuống sàn, dịu dàng nói: “Không cần phải câu nệ đến thế…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Mỗi lần nghĩ đến Seo Hae-young, những đường nét dịu dàng đầy toan tính tự hiện lên một biểu cảm rụt rè, khiến hình ảnh Hae-young trong trí tưởng tượng tôi càng trở nên lộng lẫy. Một hình tượng cao quý, không thể chạm tới, cũng không được phép mơ tưởng. Nhưng giờ đây, tôi mới nhận ra rằng hình tượng ấy chỉ là ảo mộng của riêng mình. Sự tỉnh ngộ muộn màng này kéo theo một khát khao…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Những hành động mà đám người của Jan-yeo bày ra còn tàn độc hơn tôi tưởng. Nhìn cảnh chúng giết người không chớp mắt, sự do dự trong lòng tôi càng lúc càng lớn. Liệu tôi có thể sống sót trong thế giới tàn khốc đó hay không? Liệu tôi có thể an toàn đến được nơi cất giữ Đại A Thần Công? Nếu chẳng may đụng phải địch thủ… thì cơ hội sống sót của tôi là bao nhiêu? Một cơn sợ hãi…-
34,1 N • Ongoing
-
-
Đây là một thế giới mà chỉ bằng vài cú nhấp chuột tìm kiếm, người ta dư sức bới móc ra chuỗi scandal chấn động của một gã đàn ông từng sống ở một đất nước xa xôi bên kia bờ Thái Bình Dương trong quá khứ. Đảo mắt liếc nhìn Si-ron từ đầu đến chân bằng nửa con mắt, Ashimi lắc đầu tỏ vẻ chán nản rồi đi ra sảnh đón khách. Vào những lúc rảnh rỗi không có nhiều đơn giao hàng, Si-ron…-
35,4 N • Ongoing
-
-
Cái chạm bất ngờ, cố ý ấy khiến cả bàn chân tôi giật mạnh trong tay hắn. Hắn lập tức ngẩng lên, nhìn tôi. “…À.” “…” Tôi tưởng hắn bình tĩnh lại rồi, nhưng không ánh mắt ấy vẫn dữ dội như khi hắn quật tôi ngã. Khốn thật… chắc năm nay xui tận mạng rồi, Min-jo ơi. Đúng là năm hạn. May thay, chuyện đó không kéo dài. Hắn buông cổ chân tôi, rồi quay lại chỗ ngồi. Tôi không…-
237,1 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 46 47 48 … 102 Tiếp