Các chương
-
Sao lại có điều kiện ích kỷ đến thế chứ. Nhưng Ho-yeon không dám cãi lại, chỉ biết nhìn thanh kiếm đang chĩa vào mình với ánh mắt nơm nớp lo sợ. "Làm thế thì cơ thể ta hỏng mất. Phải dùng lâu dài chứ." Mỗi lần ngất đi đau đớn thế nào hắn đâu có biết... Nhưng lưỡi kiếm vẫn sắc lạnh không chút dao động. "Tối đa hai lần một ngày... được không?" Ho-yeon cũng không thể lùi bước…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Khi họ dùng bữa, những người hầu vốn thường xuyên phục vụ bên bàn cũng không lui tới. Vì Lyle luôn dặn dò, nhớ rõ những điều Hae-jin không thích. Một lúc lâu, chỉ còn tiếng bát đĩa va chạm nhẹ nhàng. Lyle nhận thấy Hae-jin đang vô thức xoa đầu gối trái. “...” Anh vẫn lặng lẽ tiếp tục bữa ăn, liếc nhìn chân trái của cậu. Vết thương của Hae-jin thực ra ở mắt cá. Nhưng gần đây, để ăn…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Cái cảm giác liếm láp dọn dẹp ở phía dưới hạ bộ nó mang lại một sự khoan khoái đê mê đến mức tôi vô tình thiếp đi chìm sâu vào giấc ngủ từ lúc nào không hay. Kỹ năng dùng lưỡi của Chu Gi-oh quả thực là đạt đến cảnh giới điêu luyện xuất thần, hoàn hảo không tì vết. Chắc có lẽ là nhờ vào cái bản tính hoạt ngôn, mồm mép tép nhảy của hắn. Dù sao thì, tôi bừng tỉnh giấc vì cảm…-
237,1 N • Ongoing
-
-
"Xương tần được thị tẩm ư..." Ngay hôm nay là ngày Bệ hạ và Quý phi nương nương xuất cung đi lánh nạn tĩnh dưỡng. Không biết có phải do từ hôm qua mọi người đã mải mê chuẩn bị cho chuyến đi nên lơ là việc giám sát Từ Ninh Cung hay không. Thượng cung Thủ lĩnh không thể nào tìm ra manh mối để xác thực chuyện Hoàng đế và Xương tần thị tẩm là thật hay giả. Từ trước đến nay, mỗi…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Nhưng có vẻ chưa hài lòng, một tiếng tặc lưỡi vang lên. “Phải khép sát vào hơn nữa. Cái đồ còm nhom này.” Amin dồn hết sức khép chặt hai chân theo chỉ dẫn của anh ta. Anh ta nhấc bổng đôi chân đang khép chặt đó lên, đặt lên một bên vai, rồi vừa phát ra tiếng cạch vừa mở khóa quần. Kéo cả quần lẫn quần xuống đến đùi, cái thứ hung tợn ngày thường lại thò ra. Nhìn dương vật đang rỉ…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Nếu đến phủ Jeong-an, dĩ nhiên Yeo Jae-won sẽ lại bế thốc đứa cháu trai bé bỏng lên cưng nựng, trêu đùa. Khung cảnh ấy chắc chắn sẽ gợi lại trong y hình ảnh một người cha lạnh lùng, chỉ liếc nhìn đứa con đang nguội lạnh của mình bằng nửa con mắt. Kẻ ôn nhu, cưng chiều cháu trai như trứng mỏng ấy, lại trở nên vô cảm, tàn nhẫn đến đáng sợ trước cái chết của chính giọt máu đào của…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Chính vì thế, một Alpha không bao giờ có thể hoàn toàn sở hữu một Omega. Họ luôn phải sống trong nỗi nơm nớp lo sợ rằng một ngày nào đó, một Alpha khác sẽ xóa sạch dấu ấn của mình và cướp mất Omega đó. Nhưng đối với Omega, cả đời họ chỉ có thể trao dấu ấn cho duy nhất một người, và một khi đã trao đi thì không thể nào rút lại được. Alpha nhận được dấu ấn sẽ hoàn toàn thuộc về…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Hắn nằm ườn ngả ngớn trên chiếc trường kỷ trải lụa dài thượt, một chân vắt chéo, một tay vắt lên trán như thể đang đau đầu nhức óc lắm. Y hệt như lần Cheong-ra chạm mặt hắn ở phủ đệ tại Tương Dương, hắn lại chỉ khoác hờ hững một chiếc áo choàng mỏng tang, phô bày trọn vẹn nửa thân trên vạm vỡ cuồn cuộn cơ bắp. "Ngươi muốn nói gì?" Bất chấp câu hỏi của Dang Ran-yeong,…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Ho-yeon theo phản xạ lấy tay ôm cổ. Nếu Mu-gyeong muốn giết y, thì cái đầu y đã lìa khỏi cổ mà không kịp biết đau rồi, nhưng đây là bản năng tự vệ. Mu-gyeong chậm rãi bước tới, phủ cái bóng đen trùm lên người y. Nhờ thế mà ánh nắng chói chang không còn thiêu đốt làn da, nhưng Ho-yeon vẫn ngước nhìn hắn với ánh mắt đầy cảnh giác. "Nếu ta nói ra sự thật mà bị chặt đầu..., thì Ma Giáo…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
“Chân đau à?” “...Không.” Thực ra mắt cá chân đang nhói vì không khí lạnh. Tưởng mình đã đi mà không lộ vẻ gì, nhưng vừa bước được vài bước, ánh mắt Lyle đã hướng xuống chân. Với lại, anh ta có biết chân mình đau không nhỉ? Hơi ngạc nhiên trước điều bất ngờ đó, nhưng Hae-jin nhanh chóng thôi quan tâm. Nghĩ lại thì tình trạng cơ thể cậu chắc đã được báo cáo cho Lyle ngay từ lần…-
111,1 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 38 39 40 … 102 Tiếp