Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 94 bìa
      bởi Hoang Dã My Cheong-ra đã trải qua một đêm chập chờn với đôi mắt chỉ nhắm hờ. Điều đó cũng chẳng có gì lạ lẫm, bởi chứng mất ngủ kinh niên vốn dĩ đã cướp đi của y những giấc ngủ trọn vẹn. Một cảm giác uể oải rã rời quen thuộc do thiếu ngủ ngấm sâu vào từng thớ thịt. Khi y dùng việc vận khí để gột rửa tâm trí, y cảm thấy vô cùng hổ thẹn vì những viễn cảnh hoang đường và ủy mị của…
    • Chương 94 bìa
      bởi Chung Seiker “Vứt đi.” “Á!” Chưa kịp để Bliss phản ứng, Cassian đã giật phăng gói bánh rồi ném cái vèo. Đang phân vân không biết nên nổi cáu vì bị cướp đồ trắng trợn hay vì hành vi xả rác bừa bãi nơi công cộng, Bliss trừng mắt lên, lớn tiếng kháng nghị. “Sao anh lại tự tiện vứt đồ của người khác đi? Mà vứt thì phải vứt vào thùng rác chứ sao lại ném bừa bãi thế kia!” “Lát nữa có…
    • Chương 93 bìa
      bởi Chung Seiker "Đền đáp bằng cách nào cơ?" Cuối cùng, không kìm nén được sự tò mò, Yoon lên tiếng dò hỏi. "Ng-ngài cứ nói ngài thích gì, thần sẽ, sẽ mua cho ngài. Thần có tiền mà." "Chà, nhi thần lại chẳng có sở thích gì đặc biệt cả." "Ơ, thế thì biết làm sao……. Sao, sao ngài lại không thích gì cả?" "……Thì chắc là vì, sống trên đời này chẳng có gì vui thú cả chăng?" "Ơ……. Ờm, sao lại…
    • bởi Chung Seiker Tại sao lại có bia mộ của người đang sống sờ sờ ra đây? Là do kiếp trước hắn không để ý, hay đây lại là một biến số mới xuất hiện? Cheon Mu-gyeong ngồi xổm trước bia mộ, đưa tay gạt lớp băng mỏng phủ trên ba chữ cái tên y. Nghe nói Cung chủ Băng Cung đời trước vì muốn luyện linh dược sống đã nhốt hàng loạt trẻ em vào hang động, nhưng đất lở khiến cửa hang sập xuống, chôn vùi…
    • Chương 93 bìa
      bởi Hoang Dã My "Ồ, nó mất tiêu rồi..." Bức tượng con thỏ ngọc bích mà y đã tậu ở Long Tuyền và luôn nâng niu trân trọng đã không cánh mà bay. Ngay cả khi y đã lục tung mọi ngóc ngách, phòng hờ nó bị rơi rớt lăn lóc đâu đó, y vẫn chẳng mảy may thấy tăm hơi nó đâu. Trong lúc Cheong-ra vẫn đang đực mặt ra vì bàng hoàng, ánh mắt Dang Ran-yeong quét qua đống hành lý lộn xộn. "Bọn chúng chôm mất con thỏ đó rồi…
    • Chương 93 bìa
      bởi Chung Seiker Sau khi chuyển từ ô tô sang máy bay chuyên cơ, trên suốt quãng đường, cả hai không ai nói với ai lời nào. Bliss cố chấp quay mặt đi, né tránh ánh mắt của Cassian bằng mọi giá, và Cassian cũng làm ngơ chẳng thèm đếm xỉa. Bầu không khí gượng gạo, kỳ quặc giữa hai người khiến các tiếp viên trên máy bay tò mò, len lén quan sát. “Quý khách có cần thêm gì không ạ?” Khi Bliss giơ tay lên, một tiếp…
    • Chương 92: Đại điển sách phong (Hạ) bìa
      bởi Chung Seiker San-san hành lễ dập đầu sát đất đúng như Myeong-ok đã dặn. Từng giọt nước mắt lã chã rơi xuống nền đất lạnh lẽo, nhưng giữa đêm khuya thanh vắng, chẳng ai hay biết. Chỉ có Hoàng đế, người đích thân đỡ San-san dậy, mới cảm nhận được hơi ẩm trên đôi bàn tay mình. "Dạo này ngươi vẫn khỏe chứ?" Dù đã cho người bám sát nhất cử nhất động của San-san suốt mấy ngày qua, Hoàng đế…
    • bởi Chung Seiker Việc Giáo chủ vắng mặt khỏi Ma Giáo là chuyện xảy ra như cơm bữa. Chỉ có Jang-un - chiếc bóng của ngài - là âm thầm theo gót, còn lại ngay cả những cận thần thân tín nhất cũng hiếm khi biết Giáo chủ đi đâu, ở đâu. Lần đến Băng Cung này quả là một ngoại lệ hiếm hoi. Tất nhiên, cũng chỉ có Tổng quản Tài chính Han Hee-ryeong, hai vị Hộ pháp và Độc Thiệt Quỷ Ma Do-gyeon là biết hành tung của…
    • Chương 92 bìa
      bởi Hoang Dã My "Yao Guang..." Dang Ran-yeong lập tức phản ứng lại khi nghe Cheong-ra lẩm bẩm cái tên đó trong vô thức. "Tại sao ngươi lại nhắc đến tên của kẻ đó?" Giọng nói của hắn pha lẫn sự tiếc nuối và bực dọc vì đã để xổng mất con mồi mà hắn nãy giờ vẫn đang đùa giỡn vô cùng khoái trá. Có vẻ như Dang Ran-yeong, cũng giống như Cheong-ra, đều cảm thấy vô cùng bất an khi để Yao Guang trốn…
    • Chương 92 bìa
      bởi Chung Seiker “Có cái gì mà không được, vứt đi, nguy hiểm lắm.” Nhìn Cassian dứt khoát quăng xa cái "vũ khí" của mình, Bliss tức tối gào lên. “Anh tưởng tôi tự dưng làm thế chắc? Tôi định tiêu diệt kẻ ác cơ mà! Cái đồ ác quỷ, cái thứ ma quỷ ẩn nấp trong nghĩa địa ấy!” Nghe Bliss hét lên, Cassian bật cười khẩy. “Có mà cậu bị ma nhập thì có.” Thấy anh ta tỏ thái độ dửng dưng không tin…
    Ghi chú