Các chương
-
“Anh ốm ở đâu hả? Cơm cũng chẳng ăn được, chắc chắn là trong người không khỏe rồi đúng không?” “Cái gì cơ?” Tại vì anh bị áp lực vì cái đuôi là em nên mới thế đấy, cái đồ…. Cơn bực tức chợt trào dâng, nhưng mà ngẫm lại thì thằng nhóc nói cũng không sai. Đằng nào thì anh cũng đang đau đầu như búa bổ vì dư âm của trận say bét nhè hôm qua. Cả cái sự đau nhức ê ẩm ở cái…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Dù có là bạn bè thân thiết đi chăng nữa thì cũng phải có chừng mực chứ. Đang trong kỳ nghỉ hè mà có cái hẹn gì quan trọng đến mức phải bỏ đi như thế, cái thằng ranh con hư đốn này. Cứ làm như mẹ không biết tỏng mấy cái cớ đó của con không bằng. Bà tự hỏi không biết có phải do phương pháp giáo dục của mình có vấn đề hay không, nhưng giờ nó đã lớn tồng ngồng rồi, đâu thể lôi ra…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Dù con trai đã lên tiếng xin lỗi, nhưng Công tước vẫn chưa chịu buông tha. “Nếu mày còn dám đụng đến một giọt rượu nào nữa thì tao tống cổ mày ra khỏi nhà ngay lập tức. Dám lái xe khi say xỉn hả? Cái thằng mất dạy này, mày học đâu ra cái thói hư tật xấu đó hả? Hả?” Thật ra đây là lần đầu tiên anh lái xe khi có hơi men trong người. Hơn nữa, trong tình huống cấp bách đó, anh cũng…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Vào ngày cuối tuần diễn ra buổi tiệc, bầu trời bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt. Dù đã khá quen với thời tiết âm u đặc trưng của nước Anh, nhưng nhìn những tia chớp thỉnh thoảng xé toạc bầu trời, Bliss vẫn có dự cảm chẳng lành. “Ưc.” Nuốt khan một cái, Bliss lo lắng ngước nhìn bầu trời. Thấy vậy, Penelope mỉm cười trấn an. “Thôi nào, không có gì to tát đâu. Cậu đừng căng…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Làm sao em có thể chắc chắn như vậy?” Trước giọng điệu có phần trêu chọc của Ashley, Koi hiếm khi lại đáp trả một cách đầy tự tin đến thế. “Chỉ có Cực Omega mới nhận ra được người mang cùng đặc tính với mình thôi. Chứ nếu không, với một người không ngửi được Pheromone như em, làm sao có thể phát hiện ra đặc tính của Bliss trước tiên chứ?” Những lời Koi nói hoàn toàn là…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Đáng yêu thì có đáng yêu thật, nhưng trước tiên chúng ta phải làm rõ xem đứa trẻ này từ đâu chui ra chứ?” Nói đoạn, cô nàng lén lút lia mắt về phía Cassian. “Nằm chễm chệ trong xe cậu thì tớ nghĩ chắc chắn là có liên quan đến cậu rồi đấy.” “Ơ, chuẩn luôn. Tớ cũng nghĩ vậy.” Một cậu bạn vừa lên tiếng đồng tình, những người khác lập tức hùa theo. “Tớ là tớ nghĩ…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Cassian chết trân tại chỗ, nhưng Bliss hoàn toàn không để ý, vừa nhét miếng khoai tây vào miệng vừa nói. “Ước gì tụi mình kết hôn sớm sớm ha. Nhỉ.” Đang nhai nhóp nhép ngon lành, thằng bé bỗng ngừng lại, rồi ném cho anh một ánh nhìn đầy ẩn ý. “Anh cấm không được chơi với đứa nào khác ngoài em đâu đấy. Nếu mà ngoại tình là bị hói đầu đấy nhé.” “Khụ khụ.” Cassian đang tu…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Cố tình lớn giọng hơn bình thường, Penelope vỗ tay "Bốp" một cái rõ to rồi chống nạnh nhìn Bliss. “Được rồi, chuyện vừa rồi để sau hẵng tính, giờ thì chúng ta bắt tay vào làm việc buổi sáng thôi nào?” Penelope hăng hái đi trước dẫn đường, Bliss lẽo đẽo theo sau nhưng trong đầu vẫn không sao xóa được hình ảnh của Cassian lúc nãy. Cút đi, cút ra khỏi đầu tao ngay. Tại sao mình cứ phải…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Giao phó công việc cho các em xong xuôi, cậu cả sải những bước dài bế cậu út thẳng tiến vào phòng tắm. Ông quản gia hớt hải chạy theo sau, thấy vậy liền vội vã lên tiếng. “À, việc tắm rửa để chúng tôi….” “Không cần đâu.” Ông quản gia chưa kịp dứt lời đã bị Nathaniel ngắt ngang. Vừa nói, anh vừa liếc mắt ra sau, dặn dò thêm. “Việc tắm rửa cho Bliss để tôi lo, ông chỉ cần…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Lỡ bị gán mác fan cuồng thì phiền phức to. Bliss vội vàng huy động vài nơ-ron thần kinh ít ỏi còn lại để suy nghĩ. Khéo bà ấy lại nghĩ mình là kẻ bám đuôi (stalker) cũng nên. Nhưng nếu để lộ thân phận antifan thì còn thê thảm hơn. Tính sao bây giờ. Thời gian trôi qua trong sự im lặng kéo dài của Penelope khiến bầu không khí càng thêm phần ngột ngạt. Cuối cùng, không thể chịu đựng thêm sự căng…-
154,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 2 3 4 … 6 Tiếp