Các chương
-
"...Tôi với Go Tae-kyum á?" "Ừ. Mấy hôm trước tôi nhắn tin cho cậu, cậu bảo đang đi chơi với cậu ta còn gì?" Không phải. Từ hai tuần trước, Go Tae-kyum đã cắt đứt liên lạc cùng Seo Hae-young. Vốn dĩ giữa tôi và anh ta cũng chẳng có lý do gì để chủ động liên hệ, thậm chí tôi còn mong điện thoại đừng đổ chuông. Bộ quần áo vô tình giặt sạch kia tôi đã gấp gọn rồi vứt vào thùng rác, đến…-
211,8 N • Ongoing
-
-
“Vứt đi.” “Á!” Chưa kịp để Bliss phản ứng, Cassian đã giật phăng gói bánh rồi ném cái vèo. Đang phân vân không biết nên nổi cáu vì bị cướp đồ trắng trợn hay vì hành vi xả rác bừa bãi nơi công cộng, Bliss trừng mắt lên, lớn tiếng kháng nghị. “Sao anh lại tự tiện vứt đồ của người khác đi? Mà vứt thì phải vứt vào thùng rác chứ sao lại ném bừa bãi thế kia!” “Lát nữa có…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Sau khi chuyển từ ô tô sang máy bay chuyên cơ, trên suốt quãng đường, cả hai không ai nói với ai lời nào. Bliss cố chấp quay mặt đi, né tránh ánh mắt của Cassian bằng mọi giá, và Cassian cũng làm ngơ chẳng thèm đếm xỉa. Bầu không khí gượng gạo, kỳ quặc giữa hai người khiến các tiếp viên trên máy bay tò mò, len lén quan sát. “Quý khách có cần thêm gì không ạ?” Khi Bliss giơ tay lên, một tiếp…-
183,3 N • Ongoing
-
-
“Có cái gì mà không được, vứt đi, nguy hiểm lắm.” Nhìn Cassian dứt khoát quăng xa cái "vũ khí" của mình, Bliss tức tối gào lên. “Anh tưởng tôi tự dưng làm thế chắc? Tôi định tiêu diệt kẻ ác cơ mà! Cái đồ ác quỷ, cái thứ ma quỷ ẩn nấp trong nghĩa địa ấy!” Nghe Bliss hét lên, Cassian bật cười khẩy. “Có mà cậu bị ma nhập thì có.” Thấy anh ta tỏ thái độ dửng dưng không tin…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Thình thịch, thình thịch. Bên tai thoang thoảng truyền đến tiếng tim đập đều đặn. Là tiếng tim đập của Cassian. Bliss chỉ chớp chớp đôi mắt mở to, nằm im bất động trong vòng tay anh. Cassian nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Bliss, cất giọng. “Không sao đâu, đừng khóc. Không cần phải sợ, chẳng có gì đâu.” Không có gì là thế quái nào, một con chim to tổ chảng bay sượt qua, cái cây to chừng kia rung…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Rốt cuộc là đi đâu cơ chứ. Bliss vừa dụi mắt ngái ngủ vừa khó chịu lắc đầu. Xuống máy bay xong lại phải lặn lội lên xe ô tô. Xung quanh tối đen như mực, cậu cũng chẳng biết mình đang bị đưa đi đâu. “Đến nơi là được đi ngủ đúng không ạ?” Bliss càu nhàu hỏi, Cassian ngồi bên cạnh khẽ liếc nhìn. Thay vì bắt bẻ 'Từ nãy đến giờ trên máy bay cậu chưa ngủ đủ sao?', anh quay mặt…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra thế này. Bliss ngồi thẫn thờ, chớp chớp mắt. Giọng nói đều đều của cơ trưởng trên loa thông báo cứ văng vẳng bên tai. Chỉ mới vài tiếng đồng hồ trước thôi. “Bliss ơi, cậu đâu rồi? Lại đây ngay, ngay lập tức!” Tiếng gọi thất thanh của Penelope vang lên, Bliss đành tiếc nuối bỏ dở chiếc bánh quy mới ra lò thơm phức, lật đật chạy ra. Chẳng nói…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Yoon Thượng cung điềm tĩnh cúi đầu tuân lệnh, nhưng các tiểu cung nữ thì đã sợ hãi bật khóc nức nở. Dam-yeon thấy đầu óc quay cuồng. Trước mắt tối sầm lại như muốn ngất đi, đến thở cũng thấy khó khăn. “Không được! Bệ hạ!” Dam-yeon lao đến lấy thân mình che chắn trước mũi giáo của đám quân quan. Y ngước khuôn mặt trắng bệch lên nhìn Hoàng đế, gào lên thảm thiết. “Bệ hạ!…-
36,1 N • Ongoing
-
-
Buông bờ môi đang cắn chặt của Dam-yeon ra, Hoàng đế nhìn y chằm chằm một lúc rồi lên tiếng. “Người đang rất lạnh. Mau tắm rửa bằng nước ấm đi. Yoon Thượng cung.” Theo tiếng gọi khẽ của Hoàng đế, Yoon Thượng cung vội vã cúi mình, khẩn trương đun nước và chuẩn bị bồn tắm. “Nhi thần đã xác nhận mẫu thân vẫn bình an vô sự, nhi thần xin phép cáo lui.” Hắn dịu dàng vuốt ve gò…-
36,1 N • Ongoing
-
-
Chẳng biết đã chạy bao xa. Vừa dừng lại thở dốc, đưa mắt nhìn quanh, Dam-yeon bỗng nhận ra mình đang đứng trước một khung cảnh vô cùng xa lạ. Một luồng khí tức khác hẳn chốn hoàng cung phảng phất quanh đây. Cỏ dại mọc um tùm, những món đồ gỗ cũ kỹ như bị vứt bỏ từ lâu nằm lăn lóc giữa bụi rậm rạp. “Meo—” Tiếng mèo kêu văng vẳng vọng ra từ khe hở giữa mớ đồ gỗ ngổn ngang…-
36,1 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 26 27 28 … 102 Tiếp