Các chương
-
Sau khi Han-wol rời đi, A-nok lại đảo mắt nhìn mâm cơm sáng được bày biện tươm tất, ngon lành. Vẫn chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào. Y uể oải xúc vài thìa, nhưng rồi cũng buông đũa khi cơm trong bát vẫn còn quá nửa. Cố gắng không phát ra tiếng động, y nhẹ nhàng hé cửa, bưng mâm cơm đã được dọn dẹp sơ qua bước ra ngoài. Khi đi ngang qua căn phòng nhỏ nơi Han-wol đang túc trực, y càng nhón chân…-
72,9 N • Ongoing
-
-
Phù uu. Chỉ khi yên vị trong xe, Cassian mới thực sự có được không gian riêng tư. Anh nhắm mắt, ngửa cổ ra sau và trút một tiếng thở dài nặng nề. Dù sự việc chỉ mới diễn ra vài giờ nhưng anh cảm thấy mệt mỏi như thể đã qua mấy ngày liền. Lúc này anh chỉ muốn nhanh chóng về nhà nghỉ ngơi, nhưng tâm trí vẫn ngổn ngang trăm mối tơ vò. Còn quá nhiều vấn đề cần phải suy nghĩ. Cái sự hiểu…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Song Woo-jae là một kẻ rất tiện để sai bảo. Hắn luôn tự mình giải quyết các vấn đề trước cả khi được hỏi, và phần lớn những phán đoán đó đều chính xác. Dù vậy, đôi khi hắn cũng đặt câu hỏi. Đó là những lúc hành động của Kang Tae-eon vượt ra ngoài khuôn mẫu. Một kẻ khó nắm bắt suy nghĩ như Kang Tae-eon cũng có những thói quen, sở thích nhỏ nhặt và những kiểu hành vi nhất…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Độ khoảng giữa trưa, Tô Cẩn Lương đã quay lại nhà họ Lâm để hỏi han cặn kẽ về trận bạo bệnh của Lâm mẫu vào năm năm trước. Vừa lúc đó, Lâm phụ cũng xách túi gạo cùng một xâu thịt trở về nhà. Sau khi Lâm mẫu lên tiếng giới thiệu, bọn họ bèn bắt đầu tán gẫu mấy chuyện chuyện nhà cửa thường ngày. Ban đầu Lâm phụ vẫn còn vô cùng cảnh giác, nhưng thấy hành xử của Tô Cẩn…-
45,1 N • Ongoing
-
-
Nhận lấy món đồ, ánh mắt nghi ngờ của dược sĩ thoáng hiện lên không thể che giấu. Cố gắng phớt lờ ánh mắt đó, với vẻ mặt thản nhiên, tôi trả tiền rồi xỏ túi ni lông đựng đồ vào cổ tay. Sợ nhỡ đâu dược sĩ lại bắt chuyện gì đó, mang theo nỗi sợ hãi tột độ, tôi cắm đầu bước ra khỏi hiệu thuốc mà không dám ngoái nhìn lại một lần. Trên vầng trán nhợt nhạt từ lúc nào đã rịn…-
165,0 N • Ongoing
-
-
"Quý phi không cần phải nghĩ ngợi gì cả, cứ việc ôm trọn lấy ta theo cách mà ngươi muốn." "Bệ hạ." "Không muốn sao?" Ki-jun nắm chặt lấy bàn tay Hae-eon, vội vã tìm đến đôi môi y để thỏa mãn cơn khát khao đang dâng trào mạnh mẽ. Hae-eon nhắm nghiền mắt, lặng lẽ đón nhận ngọn lửa dục vọng của hắn đang cuồng nhiệt luồn lách qua từng kẽ hở của đôi môi. A, a. Vào cái ngày thế…-
77,3 N • Ongoing
-
-
San-san không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Phải chăng là vì bộ phận sinh dục của y không trọn vẹn. Nhưng mà, "Th-thần không biết ạ. Thần xin tội, bệ hạ." Vì ghét sự thương hại, y đã nói dối. San-san cực kỳ ghét bị người khác thương hại. Y ghét những người họ hàng cứ nhìn y mà tỏ vẻ xót xa, thương cảm chỉ vì y ngốc nghếch, hay vì y là yêm nhân. Dẫu có ngốc đến đâu, y cũng không đến…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức. Khoảng một tiếng đồng hồ trôi qua trong bầu không khí im lặng đến nghẹt thở. Một sự ngột ngạt khiến tôi chỉ muốn mở cửa lao ngay ra khỏi xe. Tae-seon suốt thời gian đó chỉ dán mắt vào chiếc máy tính bảng làm việc, còn tôi ngồi sát cửa xe nhất có…-
24,1 N • Ongoing
-
-
Nhớ lại những gì Koi đã kể, mọi chuyện bỗng chốc trở nên logic lạ thường. Chẳng khó khăn gì để Cassian liên tưởng đến hình ảnh thằng bé đang thở phì phò, tức giận hậm hực với đám trẻ vào ngày hôm qua. Anh tiếp lời. “Đây là huân chương danh dự hả?” Bliss chỉ chau mày nhìn Cassian. Tưởng mình dùng từ hơi khó hiểu với trẻ con, Cassian giải thích thêm. “Anh nghe kể rồi. Hôm qua ở…-
154,3 N • Ongoing
-
-
"A. Yoon Hae-won chơi tệ vãi." Chiếc tay cầm bị đẩy ra xa lúc nãy giờ lại nằm gọn trong tay. Đằng sau, tiếng đế dép lê cọ xát nhẹ nhàng trên sàn đá cẩm thạch vang lên. Tiếng ngón tay lướt qua tựa lưng ghế sofa, mùi hương phảng phất khi ai đó khẽ đẩy vai tôi rồi ngồi xuống bên cạnh. Và sau đó, một giọng nói vang lên. "Thua rồi à?" "Ừ. Yoon Hae-won chết sạch rồi. Không còn là thằng nhóc ngày…-
26,0 N • Ongoing
-
- Trước 1 2 3 … 32 Tiếp