Các chương
-
"Chuyện gì đã xảy ra ở đây? Ta chỉ nghe sư phụ nói qua là thiệt hại do linh thú gây ra rất nghiêm trọng." Trước câu hỏi của Cheong-ra, Chưởng môn Shim Ryang thở dài thườn thượt, bắt đầu kể lại với vẻ mặt ảm đạm. "Một tháng trước, ruộng nương của dân thường bị tàn phá nặng nề. Lúc đó, chúng ta cứ ngỡ là do lợn rừng gây ra." Tuy nhiên, ông kể rằng dần dà về sau, cứ vào giữa…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Tạch. Có lẽ mảnh tre mỏng bị tôi nhai dập trong miệng vừa rơi xuống sàn. Âm thanh đó dường như khiến Tae-ha bừng tỉnh, y quay ngoắt người lại, quát lên với tôi, giọng đầy hoảng hốt. “Vì… vì sao lại trần truồng thế hả?!” “Đang tắm thì tất nhiên là không mặc gì rồi chứ! Tae... à không, chẳng lẽ ngươi tắm mà phải mặc quần áo chắc?!” Cửa thì là y tự ý mở, thế mà lại quay…-
36,8 N • Ongoing
-
-
Trước lời nói đầy ẩn ý của Thiên Ma, thuộc hạ vẫn giữ nguyên tư thế phủ phục cung kính. "Độc Thiết Quỷ Ma đang thắc mắc tại sao Giáo chủ đại nhân lại mang theo nữ nhi của Cung chủ bên mình, gã đang gây náo loạn cả Thiên Ma Cung." "Nữ nhi? Xem ra con mắt còn lại của hắn ta rốt cuộc cũng mù luôn rồi." "Tiểu nhân cũng đâu có nói đó là nữ nhi... Nhưng hắn nổi trận lôi đình, bảo rằng…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
"A. Yoon Hae-won chơi tệ vãi." Chiếc tay cầm bị đẩy ra xa lúc nãy giờ lại nằm gọn trong tay. Đằng sau, tiếng đế dép lê cọ xát nhẹ nhàng trên sàn đá cẩm thạch vang lên. Tiếng ngón tay lướt qua tựa lưng ghế sofa, mùi hương phảng phất khi ai đó khẽ đẩy vai tôi rồi ngồi xuống bên cạnh. Và sau đó, một giọng nói vang lên. "Thua rồi à?" "Ừ. Yoon Hae-won chết sạch rồi. Không còn là thằng nhóc ngày…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Đưa ra manh mối như vậy để làm gì chứ? Trong lịch sử, cao thủ Cải Lão Hoàn Đồng có được mấy người cơ chứ! 'Người được xác nhận chỉ có một mình Vô Sơn Thần Nữ mà thôi. Hơn nữa, ai có thể ngờ được dáng vẻ Cải Lão Hoàn Đồng ấy lại là một đứa trẻ...' Thậm chí, ngay cả Mok Cheon-u cũng chỉ vô tình đạt được di sản này! Tại từ đường, Mok Cheon-u đã vái lạy người đã khuất…-
34,1 N • Ongoing
-
-
Tinh dịch loãng vương đầy trên bụng Hyun-woo. Chất lỏng trắng đục men theo những thớ cơ đang bóng lên vì mồ hôi, nhỏ giọt từng chút một. Gần như cùng lúc xuất tinh sâu bên trong nội tạng tôi, Hyun-woo vòng eo tựa vào mép giường, kéo thân thể mềm oặt của tôi dậy rồi ôm chặt vào lòng. Dư vị sau đó ướt át và dính nhớp. Anh ấy chạm vào, liếm láp khắp nơi, thì thầm về một tương lai như mơ và…-
211,8 N • Ongoing
-
-
“Ơ, ở đây sao? Nhưng cánh cửa đã bị hỏng rồi mà?” “Vậy thì sao chứ?” “Cánh cửa đã hỏng, và một chút gió sẽ lùa vào……” “Vậy thì sao chứ?” “Tôi sống một mình, nên tôi không có chỗ nào cho anh ngủ cả……” “Vậy thì sao chứ?” “Không có gì……” Hyeon Gyu-ha khẽ nhún vai. “Đó là lý do tại sao tôi phải đứng gác—để Chủ nhân có thể có một giấc ngủ ngon.…-
54,4 N • Ongoing
-
-
“Về rồi đấy à.” Hae-jin yếu ớt quay đầu, bắt gặp Lyle. Vô tình biết lịch trình của anh ta, Hae-jin thoáng ngạc nhiên. Lẽ ra bây giờ anh ta không thể nhàn nhã ở dinh thự thế này. Nhưng quan hệ của họ cũng chẳng phải kiểu để cậu có thể hỏi han. Như chính Lyle từng tuyên bố trước mặt tất cả người hầu. Thế nên Hae-jin chỉ lặng lẽ nhìn anh ta, gương mặt vô cảm. “...” Kết thúc…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Go Tae-kyum dường như đang tức giận vì điều gì đó. Đột nhiên anh ta đâm mạnh đến đau đớn, bóp méo núm vú đến mức để lại vết bầm đỏ ửng. Thậm chí anh còn cố tình kéo dài, không chịu xuất tinh. Tôi nghĩ mình sắp chết đến nơi. Cứ như thế này, nội tạng tôi sẽ thủng mất. Tôi níu lấy Seo Hae-young đang định xuất ra ngoài rồi mút lấy quy đầu bóng loáng. Một nửa tinh dịch đục nuốt vào,…-
211,8 N • Ongoing
-
-
“Nương nương. Người đi đâu về vậy ạ?” “A... Yoon Thượng cung.” Sợ trễ giờ, y đã chạy một mạch chẳng dám ngừng nghỉ, vậy mà Yoon Thượng cung đã đứng chờ ở Hoa Nhiên Điện từ bao giờ. Chạm phải khuôn mặt vô cảm của bà ta, Dam-yeon (căng thẳng tột độ, mấp máy môi đáp: “Chuyện đó... Ta thấy ngột ngạt quá nên đi dạo quanh đây một lát thôi.” “Lần sau nếu Người muốn đi…-
36,1 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 11 12 13 … 102 Tiếp