Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 14 bìa
      bởi Chung Seiker Hắn mở nó ra và bắt đầu lôi các thứ bên trong ra ngoài. Vài chiếc thẻ, kể cả thẻ căn cước công dân, rơi xuống mặt bàn với những tiếng "lạch cạch" nhẹ tênh. Hắn tuyệt nhiên không đụng chạm gì đến xấp tiền dày cộp kia. Tự hỏi không biết hắn đang định làm cái trò gì, tôi nhìn chằm chằm vào chiếc ví vừa được ném về phía mình. "Giữ lấy đi. Mọi thứ bên trong đó là tiền tiêu vặt…
    • Chương 11 bìa
      bởi Ly Thiên "Không phải đâu, Jung-hyuk đó. Thằng đó hôm trước nhắn tin bảo muốn đến chơi..." Chỉ với một chai rưỡi soju. Anh đã hoàn toàn say bí tỉ. Thường thì Hae-won sẽ say trước, không biết do uống rượu từ lúc tối cộng với mệt mỏi tích tụ hay do không ăn đồ nhắm, chỉ uống rượu nên đầu óc tôi quay cuồng. Giữa cơn say, chúng tôi nói những mẩu chuyện linh tinh vun vặt để phá vỡ bầu không khí…
    • Chương 13 bìa
      bởi Chung Seiker "...C-cu ạ." Phải trả lời cái câu hỏi biến thái ấy khiến tôi chỉ muốn bật khóc. Chẳng bao lâu sau, một lời nhận xét còn thô tục hơn vang lên, kèm theo đó là từng hơi thở nóng hổi, nặng nề. "Tao cố ý đấy. Để hâm nóng nó lên. Bây giờ đang là mùa hè mà, đúng không? Một con cu sẽ ngon nhất khi được hâm nóng trong tiết trời mùa hè. Nhưng mà cặc mày cũng to đấy nhỉ? Tao cứ tưởng nó phải nhỏ…
    • Chương 12 bìa
      bởi Chung Seiker Mặc đồ thể thao không trang điểm, họ trông trẻ hơn tuổi rất nhiều. Họ có thể giả làm học sinh nếu mặc đồng phục. Nghịch lý là, người lớn cố trông cho trẻ, còn người trẻ lại lo mình trông không đủ chín chắn. Dù sao, tôi đã đón họ, mua thuốc lá ở cửa hàng tiện lợi gần đó, và đang trên đường về quán. Khi vào ngõ cạnh siêu thị nơi tôi từng uống hai chai soju, điện thoại của Su Yang reo…
    • Chương 11 bìa
      bởi Chung Seiker "Mày không biết Chu Gi-oh là cái loại người gì đâu. Chu là cái loại dù có chuyện gì xảy ra cũng sòng phẳng tiền cà phê. Dù trời mưa hay tuyết rơi, một khi hắn đã uống cà phê của tao, hắn sẽ trả tiền ngay tại chỗ. Mày đã hiểu chưa?" "Vâng, tôi biết hắn là loại người như thế. Nhưng hôm nay, chắc mặt trời mọc đằng Tây rồi, vì hắn bảo cứ ghi nợ đấy dì ạ." "Mày nghĩ tao lên mấy tuổi…
    • Chương 10 bìa
      bởi Chung Seiker "Nếu mày không muốn làm thì cứ nói thẳng, đừng có viện mấy cái cớ dở hơi! Bán thân cái chó gì?!" Khi nhắc đến chuyện bán thân, hắn phản ứng như thể một kẻ bị động chạm đến vết thương lòng, thực sự nổi trận lôi đình. Tôi vốn không phải loại người dễ bị dọa sợ, nhưng khi đối diện với khuôn mặt đầy sẹo đang ép sát ngay trước mắt, tôi mới cảm nhận được thế nào là nỗi kinh…
    • Chương 10 bìa
      bởi Ly Thiên "Lúc nãy tôi cứ tưởng cậu đi dạo chút thôi. Seo Hae-young bảo đi ra bến xe... Ừm, thì ra cậu ở đây." Tôi nhìn xuống Hyun-woo, người đang nói vòng vo. Hyun-woo nhanh chóng gửi tin nhắn định vị của mình cho Seo Hae-young, người đang đi loanh quanh vô ích, và ngay lập tức đứng dậy trên giường sau khi nhìn thấy khuôn mặt của tôi. "Cậu bị ngã à?" Một vết thương khô máu in hằn thành đường gọn gàng.…
    • Chương 9 bìa
      bởi Chung Seiker Đối mặt với ánh mắt xiên xẹo của Chu Gi-oh, tôi lại thể hiện một sự kiên quyết vững vàng. Tôi gật đầu, tựa như vừa đưa ra một quyết định vô cùng lớn lao. Thực ra, đối với tôi, đó đúng là một chuyện lớn. Nếu việc ngồi đây, ngay tại vị trí cao nhất của Muguang này mà không sợ hãi đến mức ngất xỉu chẳng phải là chuyện lớn, thì cái gì mới phải? "Đúng vậy ạ. Chú không thể tin…
    • Chương 8 bìa
      bởi Chung Seiker Tôi chẳng biết Chu Gi-oh đã dặn dò những gì, nhưng người ta thực sự mở cửa cho tôi chỉ bằng một tiếng chuông, chẳng hề ép tôi phải chui nhủi qua cái lỗ chó như mọi khi. Người gác cổng hôm nay, đúng như dự đoán, là gã Lee Jeong-sik với thân hình to lớn lực lưỡng. Sau tiếng "Chào chú ạ" vang oang oang của tôi, gã quét ánh mắt nhìn tôi từ đầu đến chân rồi buông một câu: "Thấy mày đến hoài…
    • Chương 7 bìa
      bởi Chung Seiker Dạo gần đây, Jin-yang thường xuyên qua lại với Trưởng nhóm Baek, giám sát viên xây dựng cho một dự án căn hộ. Ông ta trạc ngoài bốn mươi, chuyển từ Seoul xuống nhưng hóa ra lại là người gốc Muguang. Thuở đôi mươi, ông ta từng yêu một người phụ nữ, quen nhau ba tháng đã vội cưới. Để rồi mười năm sau đó, thói ghen tuông điên loạn của ông ta đã hành hạ cô ấy đến mức phải tự tử, bỏ lại…
    Ghi chú