Các chương
-
Mặc đồ thể thao không trang điểm, họ trông trẻ hơn tuổi rất nhiều. Họ có thể giả làm học sinh nếu mặc đồng phục. Nghịch lý là, người lớn cố trông cho trẻ, còn người trẻ lại lo mình trông không đủ chín chắn. Dù sao, tôi đã đón họ, mua thuốc lá ở cửa hàng tiện lợi gần đó, và đang trên đường về quán. Khi vào ngõ cạnh siêu thị nơi tôi từng uống hai chai soju, điện thoại của Su Yang reo…-
237,1 N • Ongoing
-
-
Vì vội vàng ra ngoài vì tiếng ồn ào, cậu đã tùy tiện đặt nó xuống. Chẳng phải chỗ để là tủ đầu giường sao? Đang hồi tưởng lại tình huống lúc đó, suy nghĩ của Hae-jin không thể tránh khỏi hướng về một nơi. Chẳng lẽ người hầu lại động vào đồ của mình? Vừa nghĩ vậy, cậu đã buồn bã cúi mặt. Nếu nghĩ rằng những người đã tỏ ra quan tâm đến mình ban ngày lại lấy trộm, thì…-
111,1 N • Ongoing
-
-
"Diễn cái gì... Ta tỉnh là do ngươi làm đau đấy chứ." Ho-yeon ấp úng. Đã đến nước này thì thà mặt dày còn hơn. "À, ra là ngay khi ta vừa dứt lời, Wi công tử bỗng nhiên nhớ ra mình phải ngất xỉu, rồi lại tỉnh dậy vì đau à." Hắn nói trúng tim đen khiến đôi má vốn đã đỏ của Ho-yeon càng thêm nóng bừng. Có vẻ ngay từ lúc y ngất xỉu hắn đã chẳng tin rồi, hay là diễn xuất của y tệ…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Âm Biệt Đường nằm ở nơi hẻo lánh nhất trong Băng Cung. Nằm khuất nẻo ở tận cùng phía Đông Bắc, tách biệt hẳn với khu chính điện uy nghi, Âm Biệt Đường nhìn bề ngoài đã thấy toát lên vẻ bần hàn. Những dải băng nhũ rủ xuống từ mái hiên như hàng rào gai nhọn, sương giá phủ kín bậu cửa như chực chờ xâm nhập vào trong. Tấm biển gỗ cũ kỹ được khắc chữ bằng kiếm trông khá vụng…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Ho-yeon nghiến răng nhìn bức thư cháy thành tro bụi. Hắn biết hết. Biết cả việc y giả vờ không biết, nhưng vẫn trêu chọc chán chê rồi mới cướp thư đốt đi. "Âm Biệt Đường không phải ở đây, mà là ở Băng Cung." Ít ra cũng phải cho y đọc xem nội dung là gì đã chứ. Đọc xong rồi đốt thì y đâu có ức chế đến mức này. "Chuyện báo tin ta chết là nói dối đúng không?" Cung chủ đời nào…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Hai năm trước, tháng 8. Một mùa hè với tiếng ve kêu rền rĩ, đinh tai nhức óc. Năm ngoái được coi là mùa hè nóng nhất lịch sử, nhưng năm nay cũng chẳng kém cạnh. tôi cầm cổ áo phông vẫy vẫy cho đỡ nóng, rồi bấm chuông cửa. Túi nilon trong tay cậu đựng kem đang dần tan chảy, dù vừa mua xong. Nhanh chóng, tôi áp mặt vào chiếc intercom sạch sẽ, không một vết bẩn. "Này, mở cửa nhanh…-
211,8 N • Ongoing
-
-
- Ngày giỗ mẹ con sắp tới rồi. Ghé qua một chuyến nhé. “Tất nhiên rồi ạ.” - Ừ. Anh In-hyuk để ta liên lạc, hôm đó gặp nhé. Cụp. Kết thúc câu chuyện ngắn gọn, cuộc gọi kết thúc. Đặt điện thoại xuống, lông mày anh hơi nhíu lại. Thuở thanh niên của ông nội, người đã gây ra bao sóng gió, cha của In-beom đã vô tình bị cuốn vào cuộc chiến giữa các tổ chức và mất mạng. Khi đó In-beom mới…-
97,0 N • Ongoing
-
-
“Chân đau à?” “...Không.” Thực ra mắt cá chân đang nhói vì không khí lạnh. Tưởng mình đã đi mà không lộ vẻ gì, nhưng vừa bước được vài bước, ánh mắt Lyle đã hướng xuống chân. Với lại, anh ta có biết chân mình đau không nhỉ? Hơi ngạc nhiên trước điều bất ngờ đó, nhưng Hae-jin nhanh chóng thôi quan tâm. Nghĩ lại thì tình trạng cơ thể cậu chắc đã được báo cáo cho Lyle ngay từ lần…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Sau bữa ăn, Do-yul cúi nhìn cái bụng lại phình lên, khẽ mở miệng hỏi Un. Lần này, tôi thật sự muốn về, hỏi khi nào có thể rời đi. “Chà… trời đã tối, giờ về làng e là khó. Hay là con ở lại đây một đêm đi?” Lời đáp của Un khiến lòng Do-yul rối bời. Khác hẳn với lời hứa ban đầu rằng xem xong sẽ cho tôi về ngay khi vừa đặt chân đến ngôi nhà này. Hoảng hốt, Do-yul run rẩy đôi…-
36,8 N • Ongoing
-
-
Lần thắt nút này là một sai lầm khác hẳn với lần trước. Không chỉ dai dẳng và kéo dài hơn, mà còn đúng lúc Hae-jin đang trong kỳ phát tình. Là omega lặn, khả năng mang thai sẽ rất thấp, nhưng không thể không đề phòng. Anh không thể ép Hae-jin phải phẫu thuật nếu chẳng may có chuyện. Không thể nào khiến một người tan nát hơn thế được nữa. Có thể sẽ có người thừa kế mới. Vậy nên, rõ ràng,…-
111,1 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 98 99 100 … 102 Tiếp