Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • bởi Chung Seiker Bỏ lại Cheon Mu-gyeong đứng trố mắt ngạc nhiên, Ho-yeon ngon lành thưởng thức con cá. Cá to, xương to, lại ít xương dăm nên rất dễ ăn. "Đừng có ăn nói bừa bãi thế." "Hả?" Nhìn Ho-yeon ngây thơ như động vật ăn cỏ chưa từng biết mùi thú dữ, hắn thấy hơi gai mắt. Rời khỏi đây, kiểu gì cũng phải bôn ba ngoài xã hội, cứ khờ khạo thế này thì biết làm sao. "Lại còn bảo sờ đâu cũng…
    • Chương 103 bìa
      bởi Hoang Dã My Vừa mảy may suy nghĩ như vậy, y lập tức hùng hổ lao đến phòng của Dang Ran-yeong, và quả nhiên, tên Chủ nhân của căn phòng đang chễm chệ ở bên trong. Chưa kịp để Cheong-ra mở miệng xin phép, Dang Ran-yeong, kẻ đã nhạy bén nhận ra sự hiện diện của y từ trước, cất giọng. "Vào đi, Mỹ nhân." Khi Cheong-ra lặng lẽ đẩy cửa bước vào, y nhìn thấy Dang Ran-yeong đang mải mê săm soi một cuốn cổ thư…
    • Chương 102 bìa
      bởi Chung Seiker Ánh sáng nhờ nhợt lọt qua khe cửa sổ chạm trổ hoa văn chữ Vạn, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Dù trời vẫn còn mờ tối, bóng đêm chưa hoàn toàn tan biến, nhưng trong thứ gian của Vị Ương cung, công cuộc chuẩn bị cho ngày đại lễ đã rộn ràng từ sớm. Dưới sự chỉ đạo điêu luyện của Thượng cung Min, San-san lần lượt khoác lên mình tầng lớp y phục lộng lẫy. Tâm trí y bỗng trôi về…
    • bởi Chung Seiker Từ ngày đó, Cheon Mu-gyeong từ bỏ ý định phá vỡ bức tường băng và chuyển sang tìm cách mở lại kết giới mà hắn đã đi qua. Không giống như ở Hỏa Diệm Sơn, nơi hắn dễ dàng tìm thấy dấu vết của kết giới, ở đây chẳng có lấy một kẽ hở. Cheon Mu-gyeong bắt đầu nghi ngờ không biết đây có thực sự là Vạn Niên Tuyết Sơn ở Bắc Hải hay không. Khoảng cách từ Thập Vạn Đại Sơn đến Vạn…
    • Chương 102 bìa
      bởi Hoang Dã My Vừa mảy may suy nghĩ như vậy, y lập tức hùng hổ lao đến phòng của Dang Ran-yeong, và quả nhiên, tên Chủ nhân của căn phòng đang chễm chệ ở bên trong. Chưa kịp để Cheong-ra mở miệng xin phép, Dang Ran-yeong, kẻ đã nhạy bén nhận ra sự hiện diện của y từ trước, cất giọng. "Vào đi, Mỹ nhân." Khi Cheong-ra lặng lẽ đẩy cửa bước vào, y nhìn thấy Dang Ran-yeong đang mải mê săm soi một cuốn cổ thư…
    • Chương 101 bìa
      bởi Chung Seiker Nhưng đó chỉ là khoảnh khắc thoáng qua. Hắn nhanh chóng lấy lại vẻ mặt chế giễu quen thuộc. "Nếu ngươi không muốn, chắc trẫm phải gọi Jin đến hầu hạ thôi." Trong ánh mắt San-san cuộn trào những cảm xúc phức tạp. Có oán hận, có thất vọng, và cả một chút tuyệt vọng. "Ng-ngài cứ gọi đi ạ. Bệ hạ muốn gì, ch-chẳng phải đều làm được sao." "À ừ, đúng thế thật." Hoàng đế nhìn…
    • bởi Chung Seiker Mu-gyeong khẽ bật cười, chẳng hiểu sao ba chữ tên mình lại khiến y vui đến thế. "Mà sao ngươi lại vào được đây?" Ho-yeon tò mò hỏi. "Thế còn ngươi?" Sự đề phòng khiến Mu-gyeong dù không còn ác ý nhưng vẫn không hoàn toàn buông lỏng cảnh giác. Mục đích hắn đến đây là để tìm dấu vết của Băng Long cơ mà. "Ta bị... bọn người xấu nhốt vào đây." Ho-yeon nắm chặt hai tay. Lời nói…
    • Chương 101 bìa
      bởi Hoang Dã My Khi y lấy lại được nhận thức sau cơn ngất xỉu đường đột đó, nguyên nhân đánh thức y là một cơn ớn lạnh thấu xương. Toàn thân y nặng trịch và đau nhức dữ dội, khiến những tiếng rên rỉ vô thức bật ra khỏi miệng. Đây là lần đầu tiên y ốm thập tử nhất sinh thế này kể từ thời thơ ấu. Y trằn trọc thao thức một lúc lâu rồi mới chật vật mở mắt ra. Y đang bị một cơn sốt hầm…
    • Chương 100 bìa
      bởi Chung Seiker "A, không ạ. Không phải th, thế đâu..." San-san hoảng hốt, đảo mắt bối rối né tránh ánh nhìn của Hoàng đế. "Hà", Hoàng đế lại buông một tiếng cười nhạo lạnh lẽo. Sau đó là một khoảng lặng. Ánh mắt San-san không ngừng dao động đầy bất an. Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân vang lên. Dù chỉ là một âm thanh nhỏ cũng khiến San-san giật thót mình, co rúm người lại. Y cứng đờ ngẩng đầu…
    • bởi Chung Seiker 'Hóa ra ngoài mình ra... vẫn còn đứa trẻ nào sống sót sao.' Nhưng nhìn nam nhân này có vẻ không giống vậy, hắn là người y mới gặp lần đầu. Không biết hắn bằng tuổi y hay lớn hơn một chút, nhìn thân hình cao lớn này thì chắc là lớn hơn rồi. Nhưng cũng khó mà nói là hắn còn sống hay không, bởi bộ dạng hắn quá đỗi thê thảm. Toàn thân chi chít vết bỏng, bất tỉnh nhân sự không biết trời…
    Ghi chú